Quyển 3 - Chương 42: Hiên Viên Dật Phi cũng bị thương?

Ta phải công nhận rằng nhiều loài chó đều không thích tắm. Tắm cho Long Hoàng cũng là một việc vô cùng khó khăn, bị nó cắn mạnh một ngụm tuy rằng không đến nỗi bị thương nhưng cũng có thể thấy được nó ghét tắm đến nhường nào. Ta khinh bỉ nói với nó, Nam Cung Thu Nguyệt yêu sạch sẽ như vậy mà mi dơ dáy như này, sao có thể xứng đứng cùng hắn.

Không ngờ những lời này lại có tác dụng, nó không hề chạy lung tung nữa mà ngoan ngoãn đứng im, trưng ra biểu tình thấy chết không sờn.

Cũng may là ta trước đây đã từng làm công ở một cửa hàng thú cưng, chuyên môn tắm rửa cho chó, nếu không thì....

Kết quả, Long Hoàng này lại cảm thấy thoải mái dễ chịu mà nằm xuống đất hưởng thụ kỹ thuật mát xa cao cấp của ta. Ta đây hầu hạ chu đáo, mát xa từ đầu đến đuôi, tắm sạch sẽ nhẵn bóng cho nó. Nó thoải mái toàn thân thả lỏng, đôi mắt nhỏ khẽ nheo lại.

Cho dù Nam Cung Thu Nguyệt có đồng ý không, ta còn gọi người tới nơi này quét dọn một chút. Nhưng bởi vì Long Hoàng đang ở đây, đám người hầu không dám bước vào viện hắn quét dọn. Cuối cùng, họ chỉ đặt chậu nước ở ngoài viện rồi chuồn mất, biến ông đây thành kẻ dọn dẹp, mặt mũi Nam Cung Thu Nguyệt cũng thật đủ lớn a.

Dọn dẹp một hồi, Long Hoàng thoải mái đến nằm phơi nắng, bỗng có người tới báo Hoàng Hậu cho mời ta vào cung.

Phong Tuyết Âm tìm ta không biết là có việc gì? Quay qua nhìn phòng Nam Cung Thu Nguyệt, khẽ cắn môi, không có Nam Cung Thu Nguyệt, Thư Thanh Nhã ta không thể một mình đối mặt với Phong Tuyết Âm kia! Nàng ta tuy là nữ nhân, cho dù có cởi hết đồ cũng không bao giờ giống ta!

Tiến cung đối với Phong Thanh Nhã mà nói, không phải là một lần hai lần nhưng với ta mà nói, đây là lần thứ hai.

Ở trong tẩm điện của Phong Tuyết Âm, ta đứng ngồi không yên, hôm nay là ngày gì vậy? Chuyện gì cũng đều xảy ra trong một ngày này, chuyện Thuần Vu hẹn hò, Nam Cung thì bị thương, hôm nay chắc chắn không phải ngày hoàng đạo gì. Thế giới này rốt cuộc sao vậy, còn có nam nhân ở đây nữa? Chưa bao giờ ta nghĩ tới sẽ có một ngày như này, ngày mà ta phiền não chỉ vì nam nhân quá nhiều.

Khổng ngờ tới rằng ta với tam phu tứ thị của Phong Thanh Nhã lại mệt nhọc nhanh như vậy. Ta ghét cái cảm giác bị giấu giếm, cảm giác bị trói buộc. Nếu mà vậy, ta thà rằng chỉ cần mỗi một người nam nhân. Một người có thể khiến ta vui vẻ, làm ta an tâm, mùa đông đắp chăn sưởi ấm ta, mùa hè quạt mát cho ta, ta chỉ cần một vị phu quân hoàn toàn thuộc về ta, chỉ một thôi là đủ.

Trong nháy mắt đã hết một nén hương mà Phong Tuyết Âm vẫn chưa đến, rốt cuộc định đứng dậy thì Phong Tuyết Âm đã đến. Nàng ta vẫy tay ra hiệu cho cung nữ lui, uy nghiêm mà ngồi trên ghế phượng: "Thanh Nhã, nay ta đi thẳng vào vấn đề luôn.." Phong Tuyết Âm hôm nay tựa hồ cũng có điểm khác thường, giống như xảy ra chuyện lớn gì đó.

Ta lại ngồi lại chỗ cũ, đôi tay Phong Tuyết Âm giao nhau mà đặt trên đầu gối: "Sở Dực hộ tống quan lương lại bị mất trộm."

"Hả?" Ta chắc chắn hôm nay là một ngày xui xẻo, lại một nam nhân nữa xảy ra chuyện!

Phong Tuyết Âm mày liễu khẽ nhíu, thay đổi dáng ngồi: "Vỗn dĩ đây là chuyện của Thuần Vu gia, nhưng lại liên luỵ đến Sở Dực, Thanh Nhã ngươi không thể không quản."

"Ta?" Ta chỉ vào chính mình, cảm thấy cả người không thoải mái, "Ta quản sao đây?"

"Ngươi đến đó truyền chỉ, nói muốn tra rõ việc quan lương bị mất trộm, rồi cứu Sở Dực ra." Phong Tuyết Âm tùy tay cầm lấy chén trà, móng tay thon dài nhẹ nhàng mân mê chén trà bên cạnh, trong mắt loé ra một đạo thụy quang, "Cổ Minh Khải ăn gan hùm mất gấu rồi, đến ngay cả người của Phong gia cũng dám đυ.ng!"

"Cổ Minh Khải?" Trong lòng căng thẳng, chuyện ở Thanh Châu sự quả thực có liền quan đến Cổ Minh Khải.

"Choang" một tiếng, Phong Tuyết Âm ném chén trà xuống: "Để Sở Dực đi Thanh Châu chính là chủ ý của ông ta, lão già khốn khϊếp này, cư nhiên muốn mượn chuyện này để trả thù riêng! Thanh Nhã, ngươi cũng không thoát được can hệ với chuyện này."

Phong Tuyết Âm biểu tình phẫn nộ, hiển nhiên cho rằng chuyện của Sở Dực là do người của ta gây lên, ta nhanh chóng đứng dậy: "Thanh Nhã đã hiểu."

"Ừm." Phong Tuyết Âm giương tay, chiếc vòng ngọc phỉ thuý trên cổ tay khẽ động, giống như là binh khí va chạm, "Đến thời điểm quan trọng nên diệt trừ đám sâu mọt này thôi."

"Dạ." Ta nghe ra được sát khí từ trong lời nói của Phong Tuyết Âm.

Diệt trừ? Làm thế nào để diệt trừ? Ta hoàn toàn không có trí tuệ như Phong Thanh Nhã, không có giỏi võ như Hậu Huyền, cũng không phải là Conan. Hiện giờ Nam Cung Thu Nguyệt lại bị trọng thương, ta phải điều tra thế nào đây? Ta hoàn toàn không có bất cứ manh mối gì thì làm sao mà tra?

Đầu ơi, mau nghĩ cách đi, nghĩ đi...

"Hộ Quốc phu nhân."

"Ừ."

"Hộ Quốc phu nhân."

"Ừ."

Thật là phiền, bây giờ thấy ai cũng thấy phiền lòng, ta bèn đi vào một con đường nhỏ, an tĩnh hơn nhiều.

Phân nửa người trong tam phu tứ thị xảy ra chuyện, lại còn trong cùng một ngày, đây không phải càng phiền thêm sao! Đúng rồi, Cổ Minh Khải tố cáo Thuần Vu với Lãnh Nguyệt Dao có phải vì muốn để ta tự loạn đầu trận tuyến? Nếu việc quan lương ở Thanh Châu bị mất trộm thật sự có liên quan đến ông ta, vậy thì có khả năng là như vậy.

Kỳ thật sao ta phải sợ?! Có Tiểu Cửu ở đây, ta có thể dẫn Tiểu Cửu theo!

Trong lúc nhất thời, dường như đã thông suốt, đầu cũng không còn đau nữa. Nhưng mà, có ai có thể nói cho ta biết chỗ này là đâu không?

Trước mắt là một rừng cây, núi giả lởm chởm, bụi cây xanh um, trong cây có núi, trong núi lại có cây. Hoa hồng liễu xanh đua nhau khoe sắc, sao ta có cảm giác như lạc vào một cánh đồng ngập tràn hoa.

Cách bày trí quả thật hiếm thấy, nơi này giống như một cái mê cung vậy, ta không chú ý mà đã đi đến bụi cây bên cạnh hồ nước. Đảo mắt nhìn xung quanh, căn bản là không tìm được phương hướng, trong mắt toàn là núi giả với bụi cây, hoàn toàn không tìm được lối ra.

Chợt trong mắt ánh vào một bóng hình, ta lập tức ngẩn ra! Hai tròng mắt đang nhắm chặt kia, hình dáng khắc sâu vào trong tâm trí, khuôn mặt hắn tái nhợt, màu môi cũng không bằng ngày thường. Một trận gió nhè nhẹ mang theo mái tóc dài màu tím cùng với cánh hoa phiêu nhẹ. Sợi tóc nhẹ bay, lộ ra chiếc cổ thon dài, mà bụi hoa um tùm kia che khuất cả cơ thể hắn, ẩn trong bụi hoa là chiếc long bào.

Là hắn, Hiên Viên Dật Phi! Sao trông hắn giống như đang luyện công?

Bỗng nhiên, hắn quay mặt, một ánh mắt sắc lạnh phóng ra, ta giật mình mà sững người. Sát khí sắc lạnh kia giống như lưỡi kiếm mới rút vỏ xuyên qua trái tim ta, khiến tim ta hoàn toàn ngưng đập.

Ngay sau đó, hắn nhíu mạnh đôi mày rậm, dung nhan tuấn mỹ hơi hơi vặn vẹo, ta bỗng chốc hoảng hốt, tình huống này không khác gì lúc ta bị thương lúc trước.

Ta liền nhanh chân tiến đến chỗ hắn, chưa đến gần thì Hiên Viên Dật Phi đã phun ra một ngụm máu tươi trên bụi hoa, cơ thể hơi mất thăng bằng mà ngã vào bên trong bụi hoa.....