"Gâu! Gâu!"
Ta quay đầu nhìn lại, thì ra là một con Husky màu bạc, là loại lớn nhất mà ta đã gặp, không khác gì một con chó sói đang đuổi theo ta.
"Gâu, gâu!" Miện mg nó một mực cắn váy ta, khiến nước mắt ta tự động rơi xuống. Kỳ này tiêu rồi, tiêu thật rồi...
Đúng lúc này, con Husky đang cắn váy ta đột nhiên đứng yên bất động, nó dựng lỗ tai lên, ngoảnh lại đằng sau. Rồi nó buông váy ta ra, chạy vào trong viện, ta lập tức liền xụi lơ ở trên mặt đất.
Làm ta hãi muốn ch•ết. ==!
Husky không đáng sợ, nhưng Husky muốn cắn người thì vô cùng khủng khϊếp. Ngày thường nó trở thành vật nuôi trung trành của mình, quấn quýt, lăn lộn, lấy lòng mình, nhưng một khi làm kẻ địch thì tuyệt đối không khác gì một con chó sói cả.
"Phù——" Ta thở dài ra hơi, lần này quả thực đáng sợ, cái váy ta mặc coi như hỏng luôn rồi.
Ta hà cớ gì mà lại nhát gan đến như này, trước đây ta ta chính là người gặp người yêu, chó gặp chó quấn mà, sao bây giờ lại là chó gặp chó cắn được? Không cam lòng a, ta phải đem con Husky này làm tới bến mới được. Nam Cung Thu Nguyệt chắc chắn không ở nơi này rồi, nói không chừng là chỗ ở của con Husky kia. Mẹ nó, một con chó ngang nhiên độc chiếm một cái viện, đúng là xa xỉ a....
Điều chỉnh lại hô hấp, ta không thèm đôi co với một con chó đâu~ Cẩn thận mà bước đến trước viện, con Husky kia vẫn ngồi xổm trước cửa như một môn thần. Nó thấy ta đến gần thì lập tức đứng lên, hung tợn mà trừng mắt ta, nhe răng nhếch miệng, phát ra tiếng ục ục.
Ta lùi lại một bước, đứng sừng sững ở cửa.
"Ta nói nè, mi hẳn cũng là thành viên của Hộ Quốc phủ ta đi." Ta ngồi xổm nơi xa bắt đầu trò chuyện với nó, "Mi cũng coi như ăn của ta, dùng của ta đi."
Husky không hề phát ra tiếng ục ục nữa, nó thấy ta không cử động gì cũng liền ngôi xổm xuống, tiếp tục công việc canh gác của nó.
Với kinh nghiệm tiếp xúc lâu năm với loài chó, ta tiếp tục tán gẫu với nó: "Ta trông mi cũng rất có khí phách a, chi bằng mi theo ta đi, cái viện hoang tàn này có gì tốt mà mi ở. Đi theo ta có thịt ăn, có đệm Ba Tư để nằm, còn có...." Đột nhiên ta thấy sau lưng nó có vệt gì đó, trước đó không có để ý nhưng giờ an tĩnh như vậy, ta nhìn thấy lông ở lưng nó nhiễm đỏ như là vết máu.
Đó chính xác là máu!
"Mi bị thương à?"
Husky vẫn đề phòng mà nhìn ta như cũ, tròng mắt màu xanh lam vẫn không nhúc nhích.
Ta đứng lên, nó cũng lập tức đứng lên theo. Bằng trực giác của ta, con Husky này chắc chắn đã được huấn luyện qua. Vừa rồi nó đột nhiên dừng tấn công ta, bây giờ ngồi xổm ở cửa đích thực là đang bảo vệ cái gì đó.
Lúc trước, ta còn tưởng rằng trong viện không có người, mới nghĩ nhầm rằng nó chỉ đang bảo vệ địa bàn của nó, nhưng cảm giác hiện tại hoàn toàn không sai!
Ta biết có một giống chó nghiệp vụ có thể phát ra âm thanh mà con người không thể nghe được, bởi vì nó phát ra âm thanh tần số chỉ có chó có thể nghe được.
Vừa rồi nó tấn công ta nhưng lại đột ngột dừng lại, hiển nhiên chính là có người ra lệnh, viện kia quả nhiên có người ở!
Mà con Husky này vừa rồi tấn công ta với lực mạnh như vậy, hoàn toàn không giống như là đang bị thương... Chẳng lẽ là!...
"Thu Nguyệt! Ngươi có phải đang bị thương hay không?!" Ta hướng tới sân viện kia hô to nhưng trong viện lại lặng ngắt như tờ.
Không ổn rồi! Ta liền chạy lên, Husky lập tức bày ra tư thế tấn công, ta phẫn nộ mà trừng mắt nó: "Chủ nhân mi giờ đang b·ị th·ương! Mi hẳn là biết ta là bằng hữu của chủ nhân mi, ta muốn vào trong xem hắn! Mi muốn cắn thì cắn đi!" Mắng xong, ta liền nhanh tiến lên, Husky vẫn luôn đứng ở một chỗ, nhìn chằm chằm ta tiến vào trong viện, sau đó gắt gao đi theo phía sau ta.
Trong viện và bên ngoài đều hoang vắng giống nhau, mà từ khi bước vào cửa đã thấy loang lổ vết máu. Tim ta bắt đầu đập mạnh hơn, Nam Cung Thu Nguyệt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Viện có đúng một phòng, phủ kín bụi bặm, ta càng thêm chắc nịch rằng Nam Cung không ở nơi này, vậy ngày thường hắn ngủ chỗ nào?
Cửa phòng đóng chặt, ta đẩy cửa nhưng không được. Nhìn thấy vết máu trên cửa, ta nâng chân lên, mạnh mẽ đạp cửa. Cửa phòng mở rộng ra, một người đang nằm trên mặt đất, đôi môi hắn tái nhợt, khiến lòng ta cả kinh. Đúng là Nam Cung Thu Nguyệt rồi.
"A! Thu Nguyệt, ngươi sao lại nằm dưới đất a?!" Ta cuống quít chạy đến nâng hắn dậy, hắn ho khan hai tiếng, suy yếu mà nói: "Ngươi đá cửa làm gì?"
Ta dường như hiểu ra chuyện gì, nhưng sao có thể thẳng thắn thừa nhận được? Như thế quá mất mặt đi, ta bèn giảo biện: "Ai kêu ngươi không tới mở cửa, ta gấp."
"Ngươi biết rõ ta đang bị thương, mở cửa đương nhiên chậm."
Quả nhiên......
"Không nói không nói nữa." Ta đỡ Nam Cung Thu Nguyệt lên giường, điều làm ta kinh ngạc chính là giường của Nam Cung Thu Nguyệt rất chi là sạch sẽ. Nhìn chung quanh bốn phía, trong phòng cũng rất sạch sẽ thoải mái, khác hẳn với bên ngoài. Hiểu rồi, gian phòng này là nơi hắn ở tạm thời.
Nhanh chóng đắp cho Nam Cung Thu Nguyệt cái chăn giữ ấm, ta bèn để một cái ghế tròn ngồi cạnh mép giường hắn: "Ngươi...... Ta......Chuyện là....." Ta lập tức không biết bên bắt đầu nói từ đâu, trong đầu thật rối loạn, nhìn thấy máu trong đầu lại trống rỗng. Chuyện trong triều đình ta không hiểu gì, ta không nghĩ rằng càng giúp càng rối...
Muốn nói chuyện của Thuần Vu San San nhưng giờ hiển nhiên không phải thời điểm thích hợp, ta không thể lại làm Nam Cung Thu Nguyệt nhọc lòng.
"Ta không có việc gì." Không nghĩ tới cuối cùng lại là Nam Cung Thu Nguyệt tới an ủi ta, ta cười: "Ta đây liền tin ngươi, có chuyện gì cần ta giúp không?"
Hắn hướng cửa mà nhìn, Husky liền đứng ở ngoài cửa, trung thành mà bảo hộ.
"Tắm cho Long Hoàng giúp ta đi, tối hôm qua ta làm dơ nó."
Làm dơ......◎#¥#% trong đầu lại một cảnh tượng YY. Có trách thì trách những cuốn tiểu thuyết độc hại ta đọc ngày trước đã huỷ hoại tâm hồn thiếu nữ thiện lương của ta a~~~
"Được, ta biết rồi, ngươi nghỉ ngơi đi."
"Ừ." Nam Cung Thu Nguyệt nhắm hai mắt lại, biểu cảm trên mặt dần dần trở nên an tường, hắn giật giật môi, "Ngươi vội vã tìm ta như vậy có phải có việc gì hay không?"
"A... Không có việc gì, ta đi tắm rửa cho Long Hoàng trước đây." Không thể nói ra đâu Thư Thanh Nhã, bây giờ thương thế của Nam Cung Thu Nguyệt nặng như vậy, ta không thể để hắn lao lực nữa. Họa do chính mình gây ra vẫn tự mình dọn thôi.
"Phù... phù..." Trong phòng dần trở lên yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở vững vàng của Nam Cung Thu Nguyệt. Ta cẩn thận đắp chăn cho hắn, rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Sau một hồi mắt đối mắt với Long Hoàng, ta hướng phía nó bĩu môi: "Đến đây, ta tắm rửa cho mi."
Toàn thân Long Hoàng lập tức căng cứng, trong mắt hiện lên một tia khủng hoảng....