"Thanh Nhã, làm sao mà ngươi lại không cho Thuần Vu thị lang nói chuyện vậy?" Cổ Minh Khải đùa cợt, ta cười lạnh: "Hắn hiện tại vẫn còn có tư cách để nói chuyện sao? Làm ra hành vi quá khích làm cho bổn phu nhân cùng Lãnh Quận vương phải hổ thẹn, có thật sự là tình huynh muội bây giờ cũng không nói rõ ra được. Cho nên xin mời biểu cữu đem hắn áp tải vào đại lao, để cho hắn cải tỉnh lại một chút. Xế chiều, ta phải cùng Hoàng Thượng giải thích về việc này, để xem Hoàng Thượng định đoạt thế nào."
Cổ Minh Khải cười mà miệng như không cười: "Tình huynh muội?"
Ta trợn mắt: "Đương nhiên! Bằng không sao ta có thể để cho San San đi lấy lòng Lãnh quận chúa?"
"Thanh Nhã chẳng lẽ ngươi lại coi trọng Lãnh gia?"
Cổ Minh Khải nói một câu khiến cho mọi người ầm ầm cười to.
"Phu nhân cũng thật là phong lưu không ai bằng a."
"Như vậy xem ra Lãnh gia cùng Phong gia chuyện tốt sắp tới a."
"Ánh mắt của phu nhân cũng không tệ, Lãnh đại công tử dũng mãnh thiện chiến, thân thể khoẻ mạnh."
Vì hồ ly Thuần Vu này mà mặt mũi của ta đều mất hết a. Là linh hồn xuyên qua thật là tốt, tốt vì người ta nhìn là nhìn vào Phong Thanh Nhã, không phải là ta, cho nên bây giờ hiện tại ta mặt không đỏ, hơi thở vẫn bình thản.
"Phạch phạch phạch" lại là cái con chim sáo kia, Cổ Thiếu Hoa đứng ở phía xa cười cười đắc ý.
Việc này chỉ cần Lãnh Nguyệt Dao không thừa nhận, Thuần Vu San San không thừa nhận, ta không thừa nhận, đánh chết tất cả đều không thừa nhận thì cuối cùng việc này sẽ không có việc gì. Thà để cho người ngoài đồn thổi ra vào còn hơn là để bị mất đầu.
Chỉ cần đóng cửa lại, những lời đồn đãi cũng sẽ dần dần bị phai nhạt. Nhưng mà sinh mệnh, một khi mất đi sẽ không có thể vãn hồi.
Hy vọng sự giam cầm có thể làm cho Thuần Vu San San tỉnh táo lại, mà sẽ không nhất thời xúc động làm một người anh hùng, như vậy chắc chắn sẽ liên lụy Thuần Vu gia. Thanh Châu mất lương, người ở kinh thành lại vụиɠ ŧяộʍ yêu đương, đại công tử và tiểu công tử đều lần lượt gặp chuyện không may, những chuyện này đủ để gây khó khăn cho Thuần Vu gia rồi.
Mà Thuần Vu gia lại là bằng hữu của Lãnh gia, mà lại xảy ra chuyện yêu đương vụиɠ ŧяộʍ, chỉ sợ như Lãnh Quận vương đã nói, lúc thượng triều cũng không chiếm được sự tương trợ, lực lượng trợ giúp sẽ cực ít.
Nháo hồi lâu, thì ra đây chính là mục đích của Cổ Minh Khải. Không nghĩ tới chuyện cực kỳ nhỏ bé mà lại có thể ảnh hưởng lớn tới uy tín của hai nhà. Nếu là ở gia đình bình thường, chuyện yêu đương vụиɠ ŧяộʍ sẽ bị hàng xóm láng giềng dưới quê cười nhạo, khinh thường.
Mà ở những nhà khá giả, quyền lực thì sự ảnh hưởng càng cao dần, dân tâm cũng bị tác động. Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, nếu như ta chỉ là một người dân chúng bình thường, không biết chuyện thật sự bên trong, chỉ nghe qua chuyện yêu đương vụиɠ ŧяộʍ này, ta tất nhiên sẽ cười nhạt. Đây là lý do tại sao sau này khi hôn nhân thực hiện chế độ một vợ chồng, quan lại muốn làm chuyện yêu đương vụиɠ ŧяộʍ với người khác đều phải lén lút, một khi lộ cho người khác biết thì chức vụ của bọn họ khó mà giữ được.
Ở nơi này cũng không thể xem thường chuyện yêu đương vụиɠ ŧяộʍ, nhỏ thì chỉ mất đi thể diện, lớn hơn thì mất chức mất quyền. Nếu ở thế giới của ta, với công nghệ phát triển, nhà nhà người người đều có thể lên Internet tìm tòi thì thật sự là kinh khủng gấp bội. Chỉ là một chuyện yêu đương vụиɠ ŧяộʍ cũng có thể khiến cho cả đất nước lên án hành vi đạo đức!
Đây là một trận đánh ác liệt, ta phải chuẩn bị cho thật tốt.
Đi tìm Nam Cung Thu Nguyệt, đúng, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng. Làm ra chuyện lớn như vậy, ta phải mời Tiểu Cửu rời núi!
Nam Cung Thu Nguyệt ———
Thời điểm trở về Hộ Quốc phủ, sắc mặt ta xanh mét, quản gia cùng người hầu thấy thế đều biết ý mà tránh xa. Tiểu Nhược vừa định hỏi chuyện đã bị ta giơ tay ngăn cản.
"Nam Cung Thu Nguyệt ở đâu?"
"Ngài ấy không đi cạnh ngươi sao?" Từ trước tới nay, ta đều làm vẻ mặt ôn hòa, hôm nay cả người mang lửa khiến cho Tiểu Nhược nhất thời không dám tới gần.
"Dẫn ta đến viện hắn!"
"Viện của nhị quan nhân?!" Tiểu Nhược kinh hô, nàng chạy đến trước người ta ngăn lại, "Ngươi không thể đi."
"Vì sao không thể?"
Tiểu Nhược đứng ở trước mặt ta do dự hồi lâu: "Bởi vì nhị quan nhân có lệnh, cho dù là ai cũng không được tiến vào viện của ngài ấy."
"Cho dù là ai? Ngay cả Tiểu Cửu cũng không được?!" Ta có chút tức giận, chẳng lẽ ta không phải là Phong Thanh Nhã? Nhưng không nghĩ đến Tiểu Nhược lại gật đầu: "Đây là giao định giữa hai người họ."
Ta ngẩn ra, nhưng mà sự tình quá khẩn cấp, ta cũng muốn nhìn dáng vẻ Nam Cung Thu Nguyệt hôm nay không "đi làm" trông như thế nao.
"Nàng ta không được đến chẳng lẽ ta cũng không thể đi được à? Tránh ra!" Ta bỏ Tiểu Nhược qua một bên, đi thẳng tới viện của Nam Cung Thu Nguyệt.
Trái tim cứ đập thình thịch, nửa là vì sốt ruột thay cho Thuần Vu, nửa là bởi vì khẩn trương. Nam Cung Thu Nguyệt tuy rằng là người ở bên cạnh ta nhiều nhất, nhưng ngoại trừ biết hắn là người Ảnh Cung ra thì ta không hay biết bất cứ điều gì về hắn cả.
Bởi vì thân phận hắn thần bí mà khiến ta chần chờ, đến ngay cả Phong Thanh Nhã cũng không thể bước vào viện của hắn, rốt cuộc thì bên trong đó có gì? Thì ra Nam Cung Thu Nguyệt đối với Phong Thanh Nhã cũng có chút bí mật, quan hệ giữa hai người kia thật ý vị sâu xa. . .
Dưới sự chỉ đường của người hầu, ta lờ mờ đi đến phòng, à nhầm, là viện của Nam Cung Thu Nguyệt... Nhưng mà tại sao lại càng đi càng thấy hẻo lánh vậy ta?
Thôi được rồi, nơi ở của Viễn Trần và Thuần Vu cũng rất hẻo lánh, Hộ Quốc phủ giống như là một công viên trung tâm thành phố vậy. Nhưng mà ở trước viện của Viễn Trần có rừng trúc, trước viện của Thuần Vu có vườn hoa Mẫu Đơn, còn con đường đến viện của Nam Cung Thu Nguyệt càng đi lại càng hoang vắng, nếu là buổi tối, ta còn tưởng mình đang đi trên đường xuống hoàng tuyền vậy.
Cây cối bên cạnh ngày càng cao chót vót, con đường ngày càng âm trầm, cỏ hoang mọc càng ngày càng nhiều, đường đi ngày càng hoang vu. Trông như nơi này chưa bao giờ có người đến quét dọn vậy, đến ngay cả đoạn đường nhỏ cuối cùng mà cũng bị lá cây vùi lấp. Ta bắt đầu hoài nghi rốt cuộc Nam Cung Thu Nguyệt không ở trong Hộ Quốc phủ, thế nên mới cùng Phong Thanh Nhã lập hiệp định, Phong Thanh Nhã không thể tự mình đi vào viện của hắn.
Rốt cuộc vượt qua một bụi cây gai, nhảy qua một cái hố, làm hại ta mất đi một cái váy thì cuối cùng mới tìm được viện Nam Cung Thu Nguyệt trong truyền thuyết. Ta đứng người tại chỗ, đây đâu phải nơi người ở đâu!
Không thể nào, đúng là gạt người a! Nam Cung Thu Nguyệt là một người sạch sẽ thoải mái như vậy, đáng lý sẽ không sống tại một cái viện hoang vắng như này, đây chắc không phải là lãnh cung của Hộ Quốc phủ đi!
Nhưng mà người hầu không có gan dám gạt ta, nếu là Tiểu Nhược nói cho ta thì có khả năng là đang trêu ta, nhưng những người hầu trong Hộ Quốc phủ này tuyệt đối không có can đảm này.
Ta vẫn chưa từ bỏ ý định, có nửa là hứng thú với cái viện hoang này, cho dù không phải là viện của Nam Cung Thu Nguyệt thì trước kia nói không chừng cũng từng là nơi người ở, không khéo là nơi thị thϊếp chết oan ở, hay là nha hoàn? Hoặc là hình phòng (phòng tra tấn), hoặc là nơi nam sủng ở??? Không được, không được, ta lại YY rồi, ngay cả phòng hoang cũng có thể YY a...
"Ngao ——" Bỗng nhiên, một tiếng giống như sói rống lên. Ngay tức khắc, gió lạnh thổi từng cơn, quỷ ảnh phiêu phiêu. Đột nhiên, từ bên trong vụt ra một thân ảnh màu bạc vồ về phía ta, ta lập tức hoảng sợ mà thét chói tai, nhanh chân bốn cẳng chạy mà không dám nhìn xem rốt cuộc là con vật nào phóng ra....