Quyển 3 - Chương 39: Một thùng tắm có tới ba mỹ nam

Bị người đánh ngã, nhưng thật ra là bị Long Hoàng đẩy ngã ở vị trí không tốt, rất đau a….

“Ai?!” Sau bình phong sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát chói tai, nghe ra không phải là Hậu Huyền, cũng không phải Nam Cung Thu Nguyệt, mà lại là giọng nói của một người trẻ tuổi.

“Thê chủ! Có phải thê chủ hay không?!” Lúc này, mới là Hậu Huyền, nhưng mà giọng nói có chút vô lực. Sau đó, liền nghe thấy tiếng bước chân có phần lảo đảo. Ở bên cạnh người nọ, Hậu Huyền liền xuất hiện ở cạnh bình phong cao lớn. Khi ta nhìn thấy Hậu Huyền, ta quên mất mà đứng dậy.

Làn da Hậu Huyền là màu nâu lúa mạch, chính vì màu da như vậy nên một khi mất đi ánh sáng liền sẽ biến ngay thành màu sáp nến, mà màu môi đỏ ban đầu cũng nhuộm trắng. Hắn dựa vào bình phong mà đứng, tựa như nếu không có bức bình phong kia thì sức lực của hắn liền biến mất. Mấy ngày nay không thấy, hắn thế nhưng lại tiều tuỵ như vậy, giống như một cái xác khô bị hút cạn máu vậy.

“Phu nhân, người cuối cùng cũng tới.” Hắn lao về phía ta, vành mắt thâm lõm làm cho con ngươi đen nhánh càng lớn thêm, tựa như hai cái lỗ hổng, trông càng thêm đau lòng.

“Này, Hậu Huyền, ngươi rốt cuộc đang làm cái gì thế?” Ta tiếp được cơ thể hắn, hắn liền ôm lấy ta thiều thào mà thở dốc: “Cứu mạng a.” “ Được, được rồi, nhưng mà cứu như nào?”

“Người đỡ ta vào trước đã.” Giọng nói hắn lúc này đã gần như là tơ nhện, ta lập tức dìu hắn vòng qua bức bình phong Bạch Hổ. Nháy mắt, bốn lão đầu đang ngồi dựa vào ven tường ánh vào mi mắt ta. Sắc mặt bọn họ đều tái nhợt như tro, hốc mắt mỗi người đều lõm sâu, xương gò má lồi ra, giống như xác khô vừa từ mộ chui ra ra vậy. Bọn họ nhắm mắt ngồi xếp bằng, tựa hồ là đang ở điều tức.

“Các vị này là tứ đại trưởng lão của Cái Bang.”

Bốn vị trưởng lão nghe thấy tiếng nói chuyện của Hậu Huyền mà từ từ mở mắt, khi nhìn thấy ta họ đều kinh ngạc mà trợn tròn hai tròng mắt.

“Thiếu minh chủ, giờ không phải lúc để giỡn đâu!” Một vị trưởng lão mở miệng chính là không khách khí mà quát lớn.

“Đúng vậy, thiếu minh chủ. Mệnh người quan trọng, cao nhân mà chúng ta cần tìm không phải là một cô nương đâu, chẳng lẽ là do chúng ta nói không rõ?”

“Cho dù ngươi nói không rõ thì cao nhân với cô nương vẫn có điểm giống nhau nha.”

“Khụ khụ khụ. Giống cái gì mà giống, huyên náo! Thật là làm huyên náo!!”

Bốn lão tiền bối đều ho khan lên, bọn họ lập tức ổn định hơi thở.

“Các ngươi đừng xem thường phu nhân, trong cơ thể phu nhân ước chừng có nội lực của bốn người các ngươi cộng lại đấy!” Lời nói của Hậu Huyền bỗng làm ta giật mình, hắn tất nhiên là hiểu rõ thể trạng của ta, bởi vì hắn thường giúp ta điều tiết nội lực, hỗ trợ ta mau chóng làm chủ chúng. Nhưng hắn chưa bao giờ nói cho ta nội lực của ta thâm hậu như nào. Hôm nay vừa nghe làm cho ta giật mình không nhỏ, không nghĩ rằng quỷ sai thúc thúc sẽ cho ta nhiều nội lực như vậy…,

“Nói bậy!” Các trưởng lão trực tiếp ngắt lời Hậu Huyền, Hậu Huyền trắng mắt liếc họ một cái, nói với ta: “Phu nhân, đừng để ý đến họ, người đỡ ta vào trong đi.”

“A.” Ta bắt đầu khϊếp sợ nội lực thâm hậu của bản thân, đại não có chút ngốc lăng, không biết là tốt hay xấu. Lúc trước nội lực của Phong Thanh Nhã đã khiến cho ta luôn hộc máu, mà giờ so với Phong Thanh Nhã còn nhiều hơn, có thể sẽ chảy máu hay không đây?

Xoay người, trong mắt ánh vào là một thùng tắm lớn, có hai mỹ nam đang ướt đẫm người. Chuyện này cũng quá kí©h thí©ɧ trái tim bé nhỏ của ta rồi… Cảnh trước là mấy lão cương thi như cây khô, sau lại là hai mỹ nam gợi cảm ngồi đối mặt với nhau trong thùng tắm a! Sự gợi cảm đến từ chính bào sam bị nước làm ướt kia a.., Mà trong lớp áo lụa màu trắng mỏng bị ướt kia lại lộ ra phần da thịt trắng nõn, điểm hồng nhạt kia nhô lên chẳng lẽ là con tôm?

“Phụt!” Thật là chảy máu mũi a..,,

“Phu nhân! Đừng nóng giận, không đáng vì mấy lão cổ hủ kia mà tức giận a!”

Hậu Huyền cho rằng ta tức giận là vì bị xem thường, nhưng thật ra là bởi vì không chịu nổi cảnh tượng tương phản làm cho ta kích động mạnh, còn bởi vì ta lần đầu tiên sử dụng khinh công đi xa như vậy trong khi hơi thở chưa vững vàng. Tất nhiên, vế sau chỉ là căn bản, vế trước mới là nguyên do thật sự.

“Này, này, này……”

“Phu nhân, người mau nhìn kỹ xem hắn là ai a?” Hậu Huyền chỉ về phía nam nhân chỉ mặc áo trong kia. Thật là hổ thẹn a, vừa rồi nhìn hai người “cùng tắm” cũng chỉ nhìn ở phía dưới, không thấy rõ bộ dạng của hai người này.

Vì để cho bản thân không kích động, ta quyết định nhìn người ăn mặc chỉnh tề trước. Bởi vì Hậu Huyền chỉ vào người tóc dài đã xoã xuống, tựa hồ che khuất toàn bộ dung mạo của hắn, nhất thời cũng thấy không rõ.

Nam nhân đối diện nam tử là một thân tố y dài, phía ngoài là lưới đánh cá, cái lưới này so với cái của Hậu Huyền mặc ngày thường có điểm khác nhau. Thấy rõ cái lưới có khe hở lớn hơn, bện dây thừng cũng thô hơn, không phải loại màu đen như Hậu Huyền mà là màu vàng nhạt giản dị, khiến cho người ta có cảm giác tương đồng với hiệp khách lãng tử.

Nhìn lên trên là một khuôn mặt đầy chính khí, đôi lông mày rậm lúc này nhíu chặt, hai mắt cũng nhắm chặt làm ta không thể thấy rõ hình mắt của hắn, nhưng có thể thấy được khóe mắt hắn hơi nghiêng lên. Dưới chiếc mũi thẳng tắp là đôi môi nhắm chặt, trên cằm có mồ hôi thưa thớt, cả người toát ra một cổ hiệp khí.

Công! Một chữ xoẹt qua đầu, xoa xoa ngực, rốt cuộc thông khí, công này đẹp, ta thích! Đảo mắt nhìn về phía đối diện, mái tóc dài bị nước làm ướt che khuất hơn nửa dung nhan của người này, nhưng ta có thể chắc chắn người này không phải Nam Cung Thu Nguyệt, bởi vì khoé mắt gần như thon dài kia tuyệt nhiên không phải thuộc sở hữu của Nam Cung Thu Nguyệt.

Ngũ quan của Nam Cung Thu Nguyệt rất là bình thường, lông mi bình thường, đôi mắt cùng đôi môi bình thường. Nhưng mà chính sự bình thường cùng với ngũ quan không thể bình thường hơn lại hợp thành một khuôn mặt cực có sức hút.

Mà người này có mi thật dài, khoé mắt thật dài. Không hề đi nhìn kỹ, ta liền hỏi Hậu Huyền: “Ngươi tìm ta tới làm cái gì?”

“Phu nhân, người nhận không ra?” Hậu Huyền kinh ngạc mà nói, “Ta còn tưởng rằng người trốn hắn như vậy là bởi người đã thấy được bộ dáng thật sự của hắn.” Hậu Huyền nói nhẹ nhàng, âm thanh chỉ ở ngay cạnh tai ta.

“Này……” Ta từ trong mắt Hậu Huyền tựa hồ đã biết điều gì, trong giây lát, ta kinh ngạc mà há miệng, “Ngươi nói hắn là……”

Hậu Huyền gật đầu như giã tỏi, ta bỗng hít vào một hơi, kết quả mùi nhân sâm nồng nạc trong không khí làm ta ho khan: “Khụ khụ khụ……”

“Phu nhân, phu nhân, aii, vẫn, vẫn là cứu người quan trọng.” Hậu Huyền tựa hồ khôi phục một chút sức lực, đem ta kéo về phía hai nam nhân đang “cùng tắm” kia. Không cần a, ta không chơi 3P đâu ———

“Kinh mạch hắn thế nhưng tổn hại, nội lực thì mất hết, mọi người thay phiên nhau dùng chân khí chữa trị kinh mạch, khôi phục chân lực cho hắn. Hiện tại tới thời khắc mấu chốt nhất nhưng mà Bang chủ cùng trưởng lão và cả ta đều đã hao hết khí lực. Ta thật sự không kịp tìm người khác, cho nên chỉ có thể tìm phu nhân hỗ trợ.”

“Ngươi nha, chuyện gì tốt cùng không nghĩ cho ta.” Ta tự cứu bản thân, Hậu Huyền một tay ôm lấy thùng tắm, tay kia một mực không buông ta ra, nghẹn ngào nói từ trong kẽ răng: “Phu nhân —— cứu người một mạng còn hơn xây bảy tháp chùa —“

“Chùa cái khỉ ngươi í —— Để ta đi ——“ Ta cùng Hậu Huyền bắt đầu lâm vào giằng co.

“Thiếu minh chủ!” Đột nhiên, truyền đến một tiếng quát chói tai, ta nhận ra thanh âm này, là giọng nói không thiện ý từ lúc ta vào cửa. Ta hướng một bên nhìn lại, đúng là đại hiệp ta cảm thấy thực chính trực. Hậu Huyền có nói đến bang chủ, chẳng lẽ hắn chính là Bang chủ Cái Bang?

Hắn vẫn nhắm chặt hai tròng mắt cũ, làm như sắp tiến vào thời khắc mấu chốt nhất: “Ngươi có thể an tĩnh một lát hay không? Không tìm được cao nhân thì đừng làm ầm ĩ!”

“Ta ầm ĩ? Bạch Âu Luân, ngươi còn không dừng tay, cứu sống người sắp chết ngươi lại còn ý kiến?” Tiếng vang lớn ở trong phòng, ta ngơ ngẩn nhìn Hậu Huyền đang tức giận, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn nổi giận như này. Chỉ trong giờ khắc này, không khí vô cùng căng thẳng mà vì sao tâm hồn hủ nữ vẫn quanh quẩn trong đầu ta khi chứng kiến ba mỹ nam kiệt xuất ở trong thùng tắm lớn kia?”

“Mau tránh ra, để phu nhân vào!” Lời nói mang tiếng ra lệnh của Hậu Huyền ta cũng không chút cảm thấy xa lạ bởi vì hắn vẫn luôn không coi ai vào mắt như thế.

“Đừng quậy…” Vốn là tiếng quát lớn nhưng bởi vì khí lực kiệt quệ mà biền thành nhẹ nhàng.

“Đã gấp rồi còn nói nhiều!” Hậu Huyền tức giận mà lại dùng sức nắm chặt cổ tay của ta, hắn đột nhiên quay mặt nhìn ta, đôi mắt mang tia khẩn cấp: “Phu nhân, thực sự xin lỗi người!”

“Ngươi, ngươi, ngươi……”

Bỗng nhiên, hắn dùng sức bế ta lên rồi ném ta về phía thùng tắm.

“Hậu Huyền!”

“Oanh!” Ta lập tức bị ném tới cạnh hai nam nhân kia, mùi thuốc đông y nồng nặc cùng nước tắm vị nhân sâm tuân vào miệng ta, ta đã nói ta không chơi tắm cùng rồi. Cũng không biết chạm vào được ai mà bắt đầu sờ soạng thân thể hắn, thực xin lỗi, thực xin lỗi a, ta thật sự không phải cố ý……