Quyển 1 - Chương 47: Streamer giả nữ vờ thuần khiết

"Nhưng mà, anh thật sự không thấy mình rất bá đạo sao? Chúng ta tính đi tính lại, nhiều nhất cũng chỉ gặp nhau vài lần, em ngoài việc anh tên Lạc Cao Sơn ra thì không biết gì khác, cứ như vậy mà anh đã cho rằng mình là đối tượng của em rồi, sau đó tự ý quyết định, quyết định luôn cả tương lai của em, dựa vào cái gì chứ? Em hỏi anh, Lạc Cao Sơn, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của em không?"

"Anh có thật sự biết em cần gì không?"

Lạc Cao Sơn nghe những lời này, im lặng rất lâu, anh thảm hại vô cùng, chỉ cảm thấy như bị vạn tiễn xuyên tim, nhưng anh cũng hiểu rằng không có lý do gì anh thích Khương Niệm thì Khương Niệm phải đối xử tốt với anh.

Anh hiểu điều đó.

Cho nên, Lạc Cao Sơn cười thảm: "Xin lỗi, nhưng muộn rồi, bé cưng."

Lạc Cao Sơn trông có vẻ đáng sợ, nhưng tâm tư lại rất tinh tế.

Anh sẽ không thay đổi, anh cũng không thể thay đổi, Lạc Cao Sơn mơ hồ cảm nhận được trái tim lạnh lùng ẩn dưới lớp vỏ quyến rũ lòng người của Khương Niệm, anh có một dự cảm, Khương Niệm sau khi đạt được điều mình muốn, sẽ không chút lưu tình vứt bỏ tất cả.

Cho dù là tài khoản được dày công vun đắp và cộng đồng người hâm mộ khổng lồ, hay số tiền kếch xù, hoặc thú vui quyền lực, cũng như những người đàn ông bọn họ chạy theo gót chân Khương Niệm.

Đều không thể giữ chân Khương Niệm.

Khương Niệm không kỳ vọng gì vào thế giới này, cũng không hy vọng gì vào tương lai.

Cho nên anh muốn tự ý quyết định mọi thứ của Khương Niệm.

Anh thật sự không biết phải dùng cái gì để giữ Khương Niệm lại, anh tuyệt vọng nghĩ, đôi khi có lẽ so với tình yêu vô tư, thì sự căm hận vặn vẹo mới khiến Khương Niệm nhớ đến anh.

Tình yêu đương nhiên là có tính độc chiếm, Lạc Cao Sơn chỉ là đầu óc có bệnh, chứ không phải loại người có sở thích kỳ quái gì, anh không thích chia sẻ vợ mình.

Nếu có thể, anh chắc chắn hy vọng mình và vợ sẽ một lòng một dạ trọn đời.

Và anh cũng không phải muốn chú mình cùng mình sở hữu Khương Niệm, làm sao anh có thể làm ra chuyện không tôn trọng Khương Niệm như vậy. Lạc Cao Sơn nghĩ rất rõ ràng, anh chỉ là đang theo đuổi Khương Niệm mà thôi, Khương Niệm có thể ở bên bất cứ ai, nhưng anh và chú hợp lực, loại bỏ hết những tình địch khác, cuối cùng hai người đấu tranh, chẳng phải sẽ đơn giản hơn sao.

Đây chỉ là sự thỏa hiệp nhất thời mà thôi.

Hơn nữa... Lạc Cao Sơn chỉ muốn Khương Niệm nhìn về phía anh, chỉ nhìn anh, yêu cũng được, hận cũng được, ít nhất cũng phải có một thứ chứ? Cái gì cũng không để lại cho anh, cái gì cũng... cái gì cũng không cho anh, Lạc Cao Sơn không thể chịu đựng được.

Lạc Cao Sơn chỉ mặc quần dài, xuống giường, anh đi đến cửa, vặn khóa, một tiếng "cạch", cửa mở ra, vẻ mặt Lạc Cao Sơn u ám, quay đầu nói với Khương Niệm: "Thật sự muộn rồi."

"Bởi vì chú của anh đã đến trước cửa rồi."

Ngoài cửa đứng một người đàn ông trưởng thành anh tuấn, anh ta ăn mặc chỉnh tề tinh tế, như vừa từ cuộc họp bước ra, khóe miệng ngậm ý cười, lẳng lặng nhìn vào, đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn không thể tin được của Khương Niệm, đáy mắt dâng lên nụ cười chân thật, là Lạc Quan Hàn đã lâu không gặp.

Gió lạnh theo cửa thổi vào, chạm vào làn da trần của Khương Niệm, rõ ràng là buổi tối mùa hè, lại khiến cậu cảm thấy cái lạnh không thể diễn tả.

Không thể hiểu nổi...

Đều là một đám người điên không thể hiểu nổi.