Quyển 1 - Chương 46: Streamer giả nữ vờ thuần khiết

Khương Niệm không hiểu được sự kiềm nén của Lạc Cao Sơn. Cậu nghiêng đầu tránh khỏi ngón tay anh, vì vừa mới tỉnh ngủ nên giọng nói mềm mại, lười biếng: "Biết vậy mà còn chạm vào em."

Giọng điệu gần như là hờn dỗi.

Chỉ một chút ngọt ngào ấy thôi cũng đủ khiến trái tim Lạc Cao Sơn lập tức tan chảy, lan tràn khắp tứ chi, làm cả cơ thể anh run rẩy. Anh không thể, cũng không dám chạm vào Khương Niệm nữa.

Tuy Lạc Cao Sơn vẫn quyết định tiến tới, chỉ nhìn từ xa sẽ khiến Khương Niệm quên mất anh.

Anh muốn nắm giữ Khương Niệm, hoặc có thể nói, Khương Niệm có thể nắm giữ sợi dây xích trói buộc anh, để cả hai có một mối liên hệ mà người khác không bao giờ chạm tới được.

Lạc Cao Sơn nâng cằm Khương Niệm, từ từ tiến lại gần má Khương Niệm, hơi thở giao thoa, dưới sự đồng ý ngầm của Khương Niệm, đôi môi khô ráp của Lạc Cao Sơn chạm vào đôi môi mềm mại của Khương Niệm, ma sát, Lạc Cao Sơn tiến vào khoang miệng Khương Niệm, giống như một con chó lớn lần đầu tiên được ăn thịt, vội vàng và lỗ mãng, chiếc lưỡi dày liếʍ hàm răng của Khương Niệm, nước bọt theo chỗ giao nhau của cả hai, bị ép ra, tràn ra.

Bàn tay lớn của Lạc Cao Sơn trượt dần xuống vai Khương Niệm, chậm rãi và ám muội, cuối cùng dừng lại ở eo Khương Niệm, khàn giọng thỉnh cầu: "Có thể không?"

Khương Niệm có chút cảm thấy kỳ lạ, tâm trạng này phản ánh trên khuôn mặt của cậu, khiến Lạc Cao Sơn luôn chú ý đến cậu có thể nói là ngay lập tức lạnh thấu tim.

Nhưng Khương Niệm nói: "... Anh không phải là không được sao?"

"Cái gì không được?" Lạc Cao Sơn còn chưa kịp phản ứng lại, nhưng khi đối diện với màu sắc trong mắt Khương Niệm, anh trong nháy mắt hiểu ra, sau khi biết, Lạc Cao Sơn há miệng cười lớn, chỉ có lúc này mới khiến người ta nhìn ra Lạc Cao Sơn thật ra cũng là một người trẻ tuổi, anh cười đủ rồi, khó hiểu hỏi: "Sao em lại cảm thấy như vậy... cảm thấy phương diện kia của anh không được?"

"Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, anh đã đánh em ngất xỉu." Khương Niệm nói thật.

Lạc Cao Sơn nhìn chằm chằm Khương Niệm một lát, nói: "Vì muốn để lại ấn tượng tốt cho em."

"Anh là lấy tiền đề kết hôn mà tiếp xúc với em, không muốn em coi anh là tên yêu râu xanh, nhưng bây giờ xem ra, hình như đi sai hướng rồi."

"Bảo bối, em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không? Anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh có được hay không."

….

Sự thật chứng minh, dù là lần đầu tiên, Lạc Cao Sơn vẫn rất giỏi.

Một ngón tay của Khương Niệm cũng không thể động đậy, trong trạng thái mơ mơ màng màng, Lạc Cao Sơn đã giúp cậu rửa ráy, rồi bế cậu trở lại giường, khi Khương Niệm mệt mỏi đến mức buồn ngủ, Lạc Cao Sơn lại dùng ngón tay lần lượt vuốt ve gò má của Khương Niệm, như thể nhìn thế nào cũng không đủ.

Trong lúc mí mắt trên dưới của Khương Niệm đang đánh nhau, Lạc Cao Sơn nói ra một câu khiến cậu giật mình tỉnh táo.

Anh nói: “Bảo bối, em có muốn gặp chú của anh không? Chú ấy có năng lực hơn anh, có thể bảo vệ em tốt hơn.”

“Anh không biết em muốn làm gì, nhưng anh cảm thấy cần phải có người bảo vệ sự an toàn của em mới được.”

“Thế lực của một mình anh vẫn chưa đủ, khó tránh khỏi những lúc sơ suất. Anh sợ sẽ lại xảy ra chuyện em bị người không rõ danh tính làm tổn thương. Gò má tái nhợt của em, chỉ cần nhìn một lần thôi, cũng đã đủ rồi.”

“Niệm Niệm, em quá dễ bị tổn thương.”

Lạc Cao Sơn điên rồi.

Đây là suy nghĩ duy nhất của Khương Niệm. Cậu cố gắng mở mắt ra, nhưng lại nhìn thấy gương mặt đầy nghiêm túc của Lạc Cao Sơn. Mỗi câu nói của Lạc Cao Sơn đều là kết quả của sự suy nghĩ kỹ lưỡng, anh không hề đùa giỡn.

Khương Niệm hoàn toàn không thể hiểu nổi Lạc Cao Sơn đang nghĩ gì, suy nghĩ của anh thực sự hỗn loạn không thể tả.

Khương Niệm câm lặng, Lạc Cao Sơn thực sự quá nghiêm túc, đến mức cậu thậm chí không thể phản bác. Cuối cùng, cậu lẩm bẩm tự nói: “Anh có biết mình đang nói gì không?”

“Anh biết.” Lạc Cao Sơn nghe thấy, còn bổ sung thêm một câu: “Anh sẽ chịu trách nhiệm về chuyện này.”

“Ai cần anh chịu trách nhiệm chứ?”

Khương Niệm tức đến bật cười, vì những lời tự nói của Lạc Cao Sơn, cũng vì cái đầu óc cứng nhắc, không biết linh hoạt của anh.

Cậu dùng khuỷu tay chống lên giường, nửa ngồi dậy. Gương mặt thanh thuần vô tội của cậu nhuộm chút hồng hào, cả người trông yếu ớt không chịu nổi, như thể chỉ cần một chút sức nặng cũng có thể khiến cậu sụp đổ.

Nhưng, không phải vậy.

Ngược lại, đuôi mắt Khương Niệm hơi xếch xuống, khi ngước mắt lên nhìn, lại không có vẻ yếu đuối đáng thương thường thấy, mà mang theo sự dò xét, mang theo cái ngông cuồng của cậu, cậu gần như đang mắng Lạc Cao Sơn: "Tôi nói anh có phải quá tự luyến không vậy, từ trước đến giờ đều là mấy người ở đó nói, em chưa từng phản bác là vì không cần thiết."