Quyển 1 - Chương 45: Streamer giả nữ vờ thuần khiết

Lần này đến lượt Tiết Thái Hòa cảm thấy thoải mái.

Nhưng anh ta cũng không vui vẻ được bao lâu.

Bởi vì Khương Niệm cau mày nói: “Không phải không cho các anh đánh nhau, nhưng các anh nhìn xem, các anh sắp đánh nát nhà em rồi.”

“Các anh đánh nhau vì cái gì chứ?”

“Muốn đánh thì ra ngoài mà đánh, đừng ở trong nhà em làm chướng mắt.”

Hai người đàn ông tất nhiên sẽ không bỏ lại Khương Niệm rồi chạy ra ngoài đánh nhau vào lúc này, thật nực cười, họ đánh nhau là vì cái gì, chẳng lẽ trong lòng họ không rõ sao? Ai lại làm trái cái lý lẽ cơ bản như vậy. Vì vậy, sau khi hai người đàn ông im lặng dùng khăn giấy lau sạch vết máu trên người, họ bắt đầu làm việc nhà. Tiết Thái Hòa dọn dẹp những mảnh thủy tinh vỡ, tiện thể ôm Khương Niệm lên nhẹ nhàng đặt lên giường, sợ cậu không cẩn thận đạp phải thủy tinh bị thương chân. Còn Lạc Cao Sơn thì dọn dẹp những đồ đạc rải rác khắp nơi.

Không lâu sau, hai người dọn dẹp xong phòng ngủ của Khương Niệm, Lạc Cao Sơn còn nói: "Vừa rồi anh đã nhờ người mua một chiếc bàn kính mới, chắc tối nay sẽ giao đến."

Tiết Thái Hòa nghe vậy, chỉ cảm thấy Lạc Cao Sơn quá tinh ranh, làm như vậy chẳng phải làm cho anh trông không chu đáo sao, anh lập tức lên tiếng: "Vợ ơi, về ở với anh đi, nhà của anh là của em hết."

Rõ ràng, anh không có được kết quả như ý.

Khương Niệm không có hứng thú chuyển về sống với anh, cậu chỉ nhẹ nhàng nói với Lạc Cao Sơn: "Phiền quá."

"Việc của em, đâu có gì phiền phức, huống chi là vấn đề của anh."

Lạc Cao Sơn trả lời với sự quan tâm.

Tiết Thái Hòa có chút chờ đợi nhìn Khương Niệm, nhưng Khương Niệm không để ý đến anh ta.

Thời tiết nóng bức, tóc Khương Niệm không dài, trong thời gian ngắn đã khô gần hết, cậu nằm trên giường, làn da tiếp xúc với chăn tơ mượt mà, cộng thêm vừa rồi bị ép làm việc vất vả, đột nhiên cảm thấy hơi mệt, vì vậy cậu lấy tay che miệng, ngáp một cái nhỏ, rồi nói với hai người đang đứng ngơ ngác: "Không có chuyện gì đâu, các anh cứ đi đi, em muốn ngủ một chút."

Tiết Thái Hòa hôm nay đến thăm Khương Niệm, thực ra có rất nhiều điều muốn nói, nhưng bây giờ trong phòng còn có một người thừa, anh ta đành phải nuốt lại, chờ khi có cơ hội sẽ nói sau.

Về người đàn ông này, đợi anh ta điều tra ra xem là ai, sẽ tìm cơ hội xử lý.

Lạc Cao Sơn chỉ là không muốn Khương Niệm tiếp xúc với người đã làm tổn thương cậu, Tiết Thái Hòa muốn rời đi, thấy Khương Niệm không muốn giữ anh ta lại, nên anh tự nhiên nhảy ra ngoài cửa sổ.

Tiết Thái Hòa nghĩ rất nhiều, lúc này lại quay về dáng vẻ ban đầu, nhưng mắt anh ta vẫn dính chặt như chỉ dẫn vào Khương Niệm, anh ta lạnh lùng nói một câu: "Vợ ơi, mai gặp!"

Sau khi nói xong, anh ta lưu luyến không nỡ rời đi, cuối cùng mới đi ra từ cửa chính.

Trong nhà Khương Niệm lại trở về với sự yên tĩnh. Cậu ôm lấy chiếc gối, xoa nhẹ nó, tìm một tư thế thoải mái rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành. Không biết đã ngủ bao lâu, cậu đột nhiên bị một luồng nhiệt đánh thức. Hơi nóng bỏng rẫy khiến trên khuôn mặt nhỏ nanh của Khương Niệm lấm tấm một ít mồ hôi. Cậu vẫn còn mơ màng, theo bản năng đưa tay ra sờ, nhưng lại chạm phải một thứ gì đó mềm mại. Khương Niệm giật mình, lập tức mở trừng mắt.

Bên ngoài trời đã tối hẳn, trong phòng cũng chưa bật đèn, cậu không nhìn rõ mọi thứ trước mặt nhưng có thể cảm nhận được phía sau lưng mình là một người đàn ông cao lớn.

Chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã phát hiện ra Khương Niệm tỉnh lại, thành thạo bật chiếc đèn bàn thủy tinh trên đầu giường, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi một góc nhỏ, làm lộ ra khuôn mặt của anh.

Là Lạc Cao Sơn - người không biết đã trèo cửa sổ quay lại từ lúc nào.

Hệ thống đi qua đi lại trong không gian, ngước mặt lên trời, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói với Khương Niệm: "Cậu thực sự đừng quên khóa cửa sổ nữa đấy!"

Nhưng có lẽ hệ thống không biết rằng, thực ra khóa cửa sổ cũng chẳng có tác dụng gì mấy.

Khương Niệm thở hắt ra, trong lòng cũng có chút bực bội, cậu nhíu mày, giơ tay đấm lên người Lạc Cao Sơn một cái, oán trách: "Anh ngày càng dọa người rồi đấy!"

Lạc Cao Sơn thậm chí không hề nhíu mày dù chỉ một chút. Khương Niệm thấy anh chẳng có chút hối lỗi nào, lại giận dỗi đấm thêm mấy cái nữa, đến mức tay cậu cũng bị đau mới chịu dừng.

"Lần sau, nếu chưa được em cho phép, anh không được trèo cửa sổ vào nhà em nữa!"

Khương Niệm cảnh cáo.

Lạc Cao Sơn khẽ nuốt nước miếng, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào gương mặt linh động của Khương Niệm lúc tức giận, thì thầm nhỏ nhẹ dỗ dành: "Được, anh nghe lời em hết."

Anh vươn tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán Khương Niệm, dịu dàng hỏi: "Là anh làm em nóng đến mức này à?"

Lạc Cao Sơn dường như thực sự không có chút tức giận nào với Khương Niệm. Trong lòng anh, từng lớp bùn đen cuộn trào, nhưng lại chẳng để lộ dù chỉ một chút, sợ nếu để lộ ra ngoài, bắn lên người Khương Niệm, sẽ làm Khương Niệm chán ghét anh.