Khương Niệm thậm chí còn muốn báo cảnh sát.
Hệ thống thở dài, nói: "Lần sau nhớ khóa cửa sổ nhé, thật đấy."
Dường như từ ánh mắt sáng ngời của Khương Niệm, Lạc Cao Sơn thấy được điều gì đó, trên mặt anh nở một nụ cười, giống như một kẻ sát nhân biếи ŧɦái trong đêm mưa, nói với nạn nhân rằng: "Đừng sợ tôi, tôi sẽ không làm hại em."
Nói xong câu đó, Lạc Cao Sơn đặt đầu lên vai Khương Niệm, hơi thở nóng rực xuyên qua áo tắm, phả lên làn da trắng mịn của Khương Niệm, anh phát ra tiếng nói khàn khàn, mang theo nỗi đau và cầu xin mà chính anh cũng không nhận ra, nói: "Bảo bối, nhìn anh một chút đi, anh cũng có thể làm chó cho em, không nhất thiết phải là người khác."
Khương Niệm nhẹ nhàng vỗ về Lạc Cao Sơn đang thất vọng, hành động của cậu vô cùng mềm mại, nhưng đôi mắt bị mi mắt che khuất lại yên lặng như mặt nước, không chút dao động, cậu mở miệng an ủi: "Em có nhìn anh mà."
"... Không phải như vậy đâu."
Lạc Cao Sơn nắm chặt tay Khương Niệm, nhìn người mà anh yêu nhưng không thể có được, nhưng rốt cuộc anh không phải là người quá văn nghệ, anh không thể nói ra nỗi bức bối trong l*иg ngực, chỉ nói: “Không chỉ như vậy, phải nhìn thấy anh.”
Đôi mắt lấp lánh ánh sáng kia có thể phản chiếu bóng dáng của anh.
Nhưng những lời sau đó bị một cú đấm làm tan vỡ, cả hai đều không để ý Tiết Thái Hòa đã bước ra từ phòng tắm từ lúc nào. Tiết Thái Hòa cúi đầu trước Khương Niệm, đó là điều anh ta cho là nên làm, nhưng đối với sự tồn tại của tình địch, anh ta không dễ nói chuyện như vậy.
Trên người anh ta vẫn mặc bộ quần áo nhăn nhúm, nhà Khương Niệm không có quần áo thay hay áo choàng tắm dư để cho anh ta dùng, giờ đây tóc anh ta ướt sũng vuốt ngược ra sau, làm ướt đẫm áo, để lộ vầng trán rộng, đôi lông mày rậm như kiếm, trong mắt đầy sát khí, nắm đấm siết chặt, gân xanh nổi lên, “Mày là ai?”
Tiết Thái Hòa không hiểu nổi, mình chỉ vào tắm một chút, lúc ra đã thấy một gã đàn ông lạ mặt đang sàm sỡ, làm nhục vợ mình.
Thật sự muốn bẻ gãy đôi tay đã chạm vào vợ anh ta.
Lạc Cao Sơn nhất thời không để ý, bị Tiết Thái Hòa đấm một cú vào mặt, lúc này anh cũng sa sầm mặt, như thể giây tiếp theo có thể gϊếŧ chết Tiết Thái Hòa, anh lau đi máu mũi chảy ra, phớt lờ cơn đau truyền đến từ xương, đứng dậy.
Cả hai đều không phải người tốt tính, chỉ là một người được học võ bài bản, một người tự học, nhưng khi ra tay đều mang ý nghĩ đánh chết một tình địch thì sẽ bớt đi một tình địch, quyền cước mạnh mẽ, máu bắn tung tóe.
Khương Niệm ban đầu còn đứng xem kịch, nhưng khi Lạc Cao Sơn đấm một cú khiến Tiết Thái Hòa ngã vào chiếc bàn kính đựng đồ lặt vặt của cậu, làm vỡ kính, đồ đạc vương vãi đầy sàn, Khương Niệm mới bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Khi Tiết Thái Hòa chống tay lên đống kính vỡ, đứng dậy, định tiếp tục đánh nhau với Lạc Cao Sơn, Khương Niệm đột nhiên lên tiếng: “Dừng tay hết đi!”
Giọng điệu nghiêm túc mang theo sự không hài lòng.
Hai con chó thuộc giống khác nhau đang cắn xé nhau, bị chủ nhân quát mắng, lập tức cả hai im lặng đứng yên, máu từ má chảy xuống, nhỏ giọt lên tấm thảm mà Khương Niệm khó khăn lắm mới tìm được, nếu họ có tai, giờ đây có lẽ đã cụp xuống.
Khương Niệm không có ý định an ủi, cậu thậm chí còn hơi xót xa cho ngôi nhà của mình, cậu đỡ trán, có chút đau đầu, hỏi: “Tiết Thái Hòa, anh động tay động chân làm gì?”
“Vợ ơi?!” Tiết Thái Hòa không thể tin nổi mà hét lên, vết thương trên người anh ta có thể bỏ qua, nhưng việc vợ thiên vị lại khiến anh ta đau đớn không muốn sống, anh ta tức giận nói: “Chúng ta còn chưa kết hôn, mà em đã bắt đầu bao che cho tiểu tam rồi!”
Khương Niệm không hiểu nổi logic của Tiết Thái Hòa, nhưng cậu suy nghĩ kỹ một chút, nghiêm túc nói: “Anh ta và tôi quen nhau, chắc là sớm hơn anh.”
Tiết Thái Hòa càng đau khổ hơn, hóa ra anh ta mới là tiểu tam.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh ta có thể là người đến sau mà vượt lên, chẳng phải điều đó chứng minh gã đàn ông ngu ngốc kia vô dụng và phế vật sao?
Tiểu tam thì đã sao, dù có làm tiểu tam, Tiết Thái Hòa cũng tin chắc anh ta là tiểu tam lợi hại nhất.
Việc anh ta thành công bước vào nhà chẳng phải đã chứng minh điều đó sao?
Tam quan của Tiết Thái Hòa đã lệch lạc đến một mức độ nhất định.
Nhưng chưa kịp để Tiết Thái Hòa nói ra những lời làm vỡ tan tam quan của người khác, cũng chưa kịp để Lạc Cao Sơn đắc ý nhếch môi, Khương Niệm lại lên tiếng, cậu hỏi Lạc Cao Sơn: “Anh ra tay nặng như vậy làm gì?”
Lạc Cao Sơn không giống Tiết Thái Hòa, khéo ăn khéo nói, anh giống như một người đàn ông thật thà bị vợ cắm sừng, còn sợ vợ chê chiếc mũ xanh khó coi mà không cần anh nữa, cúi đầu nhận lỗi: “Lần sau sẽ không đánh nữa.”