Quyển 1 - Chương 43: Streamer giả nữ vờ thuần khiết

"Đừng liếʍ nữa, anh nghiện làm chó rồi à?"

Câu nói này của Khương Niệm là để Tiết Thái Hòa tỉnh táo lại, nhưng Tiết Thái Hòa chỉ lạnh mặt nhìn Khương Niệm thật lâu. Khi Khương Niệm nghĩ rằng anh ta đã giận, thì đột nhiên anh ta mở miệng: "Gâu gâu!"

Khương Niệm: "..."

Ngoài cảm giác bái phục, Khương Niệm không nghĩ được gì khác. Khương Niệm vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp Tiết Thái Hòa, anh ta là một người đầy ngạo mạn và bất kham.

Con người sao lại có thể thay đổi nhanh đến vậy?

Khương Niệm có chút bất lực nói: "Đừng đùa nữa, bế em đi rửa mặt đi."

Tiết Thái Hòa ngoan ngoãn nghe lời, lúc giúp Khương Niệm rửa mặt cũng rất nghiêm túc, không động tay động chân. Nhưng khi nghe Khương Niệm nói cậu muốn ngâm mình thêm một lúc, bảo anh ta ra ngoài, thì Tiết Thái Hòa lại đóng cửa phòng tắm, cả người lập tức không còn ngoan ngoãn nữa.

Anh ta tìm điện thoại của mình từ đống quần áo vương vãi.

Đầu tiên, anh ta đứng đó quan sát phòng ngủ của Khương Niệm. Lúc trước đầu óc chỉ lo nóng ran, giờ nhìn lại, căn phòng này hoàn toàn không giống với tưởng tượng của anh ta – một căn phòng xịt đầy nước hoa, tràn ngập hoa tươi. Mà đầu giường là một đống thú bông trông vừa rẻ tiền vừa xấu xí, thảm trải sàn thì hoa văn lòe loẹt, chẳng cái nào ra hình thù tử tế. Gối ôm thì mỗi chiếc một kiểu, bên con thỏ còn có một chiếc hình bánh hamburger. Trên bàn thì chất đầy những món đồ nhỏ kỳ quái, chật kín không còn khoảng trống.

Chỉ có thể nói rằng gu thẩm mỹ của cậu thật sự rất...

"Dễ thương quá! Gu thẩm mỹ của vợ tôi đúng là vừa đặc biệt vừa dễ thương!"

Tiết Thái Hòa nghĩ thầm như vậy.

Anh ta lấy điện thoại ra, bấm ghi hình, vừa quay vừa nhìn xung quanh. Sau đó, ánh mắt của Tiết Thái Hòa dừng lại ở một chỗ không động đậy, đó là một chiếc giỏ đựng quần áo bẩn hết sức bình thường.

Anh ta không muốn trở nên biếи ŧɦái như vậy.

Nhưng hành động của cơ thể lại không hề bàn bạc với não bộ của anh ta.

Trong giỏ quần áo bẩn là một bộ váy công chúa rất đáng yêu. Lúc Tiết Thái Hòa rời bệnh viện khá vội, không kịp xem livestream của Khương Niệm, đương nhiên cũng không biết Khương Niệm đã nói gì, mặc gì.

Nhưng điều này không hề cản trở việc Tiết Thái Hòa biết bộ quần áo trong tay anh ta vừa được Khương Niệm mặc.

Bàn tay tùy ý lật lên, anh ta nhìn thấy đồ lót. Tiết Thái Hòa mặt không biểu cảm, nhưng ngón tay khẽ móc, mảnh vải nhỏ cứ thế rơi vào lòng bàn tay anh ta. Tiết Thái Hòa dùng đầu ngón tay miết nhẹ mảnh vải, xoa xoa một lúc, sau đó mặt không đổi sắc tim không đập mạnh nhét mảnh vải đó vào túi quần.

Đúng lúc này, Khương Niệm trong phòng tắm đột nhiên lên tiếng, "Em tắm xong rồi, anh vào tắm đi."

Tiết Thái Hòa thậm chí không hề giật mình, anh ta cất giọng cười lớn, chỉ cảm thấy mình và Khương Niệm dường như đã bước vào trạng thái vợ chồng lâu năm, đây chẳng phải là vợ gọi anh ta cùng đi tắm sao, "Được, anh tới đây."

Khương Niệm dùng khăn lau tóc, lướt qua Tiết Thái Hòa, cậu cúi đầu, chiếc khăn cũng che khuất tầm nhìn của cậu. Đến khi cậu ngồi xuống sofa trong phòng ngủ, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt trực tiếp nhìn sang của Lạc Cao Sơn.

Động tác của Khương Niệm khựng lại, trong lòng thoáng chốc thấy rợn tóc gáy.

Nhưng Lạc Cao Sơn dường như không nhận ra hành vi của mình đáng sợ đến mức nào, anh nhẹ nhàng dùng tay đẩy, cửa sổ liền mở ra, anh lặng lẽ nhảy vào, giày dẫm lên thảm không phát ra một tiếng động.

Anh rất tự nhiên đi đến bên cạnh Khương Niệm, nhận lấy khăn, dịu dàng lau tóc cho Khương Niệm.

Lạc Cao Sơn rất vạm vỡ, nhìn từ xa giống như Khương Niệm được l*иg vào lòng anh vậy. Lạc Cao Sơn như mọi khi vẫn luôn canh giữ dưới lầu cho Khương Niệm, anh cũng đã xem livestream, anh hiểu rõ hơn ai hết sự không dễ dàng của Khương Niệm, anh không hiểu Khương Niệm làm vậy là vì sao.

Tuy nhiên, Khương Niệm không muốn làm livestream nữa thì thôi, sau này có anh có thể nuôi Khương Niệm.

Anh đi qua lại dưới tòa nhà, sau đó nhìn thấy xe của Tiết Thái Hòa dừng lại trong khu dân cư, lòng anh lạnh đi, không kìm được leo qua tường, đến ban công bên ngoài nhà Khương Niệm. Mọi chuyện sau đó đều bị anh nhìn trộm hết, chuyện này ban đầu còn khiến anh cảm thấy đau lòng, cảm giác đau đớn mãnh liệt thậm chí khiến Lạc Cao Sơn mất ngủ suốt đêm, trằn trọc không thể ngủ được, không thể buông bỏ. Sau này anh nghĩ thông suốt, Khương Niệm còn trẻ, ham chơi là chuyện bình thường, sau này ở bên anh thì không như vậy là được.

Tuy nhiên...

"Anh ta là một kẻ biếи ŧɦái, sau này ít qua lại với anh ta đi, anh ta sẽ làm tổn thương em." Lạc Cao Sơn nhắc nhở Khương Niệm.

Khương Niệm hơi động tay một chút, nhưng cuối cùng vẫn không thể nói ra điều gì, cậu cảm thấy mức độ biếи ŧɦái của Tiết Thái Hòa không cùng đẳng cấp với Lạc Cao Sơn.