Khiến Lạc Cao Sơn cảm thấy từ trong lòng đến ngón tay đều có cảm giác tê dại.
Lạc Cao Sơn đêm đó không ngủ được, anh không biết tại sao. Dù Lạc Cao Sơn chơi phóng túng, nhưng anh không bao giờ lộn xộn trong mối quan hệ nam nữ, anh không có ý định, cũng không có xúc cảm, yêu đường với người khác còn không bằng đi nhảy dù. Nhưng bây giờ...
Lạc Cao Sơn, người không biết gì về tình yêu và mối quan hệ, bỗng dưng nhận ra.
Anh nghĩ, thì ra đàn ông với đàn ông cũng có thể.
Vậy, cậu bé nhỏ hôm nay gặp được cũng khá tốt.
Rất hợp với hắn.
Lạc Cao Sơn có đạo đức rất thấp, anh không cảm thấy suy nghĩ như vậy có gì sai. Cho dù cậu bé kia có vẻ như đã có bạn trai, thì sao chứ?
Nhưng Lạc Cao Sơn không trực tiếp cưỡng đoạt, cũng không theo đuổi nhiệt tình.
Tuy anh theo đuổi sự kí©h thí©ɧ, nhưng về bản chất anh là một người đàn ông hướng nội.
Anh sợ làm cậu bé sợ hãi.
Mấy ngày tiếp theo, Lạc Cao Sơn nhanh chóng hoàn thành ủy thác, nhưng anh không rời khỏi tòa nhà chật hẹp này, mà ngược lại mỗi ngày đều lén lút theo dõi cậu bé cách vách khi cậu ra ngoài.
-- Lạc Cao Sơn thuê lại một căn nhà, đặc biệt chọn cạnh phòng cậu bé.
Anh đã sớm điều tra ra thông tin của cậu bé, đối với anh mà nói đây không phải là chuyện gì khó khăn.
Cậu bé tên là Khương Niệm, một mình chạy đến thành phố A để lập nghiệp.
Nhưng Khương Niệm hầu như không ra khỏi cửa, không biết đang làm gì trong phòng. Chỉ khi buổi tối mới có tiếng nói mơ hồ của Khương Niệm, còn nũng nịu hơn ngày hôm đó.
Thỉnh thoảng có thể nghe được vài tiếng kêu kích động, đều là nói cảm ơn chồng.
Ngày nào cũng chat với bạn trai sao?
Lạc Cao Sơn dựa vào tường nghe lén, tường dù sao cũng có chút độ dày, cộng thêm giọng của Khương Niệm quá nhỏ, điều này khiến Lạc Cao Sơn nghe không rõ ràng.
Lạc Cao Sơn không cảm thấy mình là biếи ŧɦái.
Anh thậm chí còn cho rằng mình là một người bình thường theo đuổi Khương Niệm.
Mãi đến một ngày, khi Khương Niệm xuống lầu đổ rác, Lạc Cao Sơn mới đoán được Khương Niệm rốt cuộc đang làm công việc gì.
Một chiếc túi bị chủ nhân tùy ý vứt vào thùng rác, dính đầy nước bẩn hôi thối từ rác bên cạnh, nhưng Lạc Cao Sơn không hề chớp mắt mà lấy nó ra, anh xé chiếc túi màu đen, bên trong lộ ra mấy bộ quần áo có chút rách nát.
Toàn là váy.
Chất lượng váy quá kém, mặc vài lần là bị rách lỗ, chỉ thừa lung tung.
Không biết có phải là ảo giác của Lạc Cao Sơn hay không, vào khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào quần áo, dường như vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm còn sót lại của Khương Niệm trên đó.
Khiến vầng trán rộng của Lạc Cao Sơn đổ ra rất nhiều mồ hôi.
Anh đang cố gắng kiềm chế bản thân.
Anh đã không kiềm chế được, anh cầm quần áo trở về phòng, dựa vào tường, như thể có thể đến gần Khương Niệm hơn một chút, anh dùng quần áo bọc lấy mình, sau đó trầm giọng phát tiết ra.
Điều này khiến Lạc Cao Sơn càng thêm khao khát Khương Niệm, anh muốn đâm thủng Khương Niệm, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết của Khương Niệm khóc cũng không khóc được, chỉ có thể ôm lấy cái bụng ngày càng phình to của mình, bất lực dùng giọng nói mềm mại đó cầu xin anh.
Vợ của anh, cô vợ nhỏ của anh.
Thì ra là đang làm những chuyện không thể để người khác biết. Mỗi ngày mặc đồ nữ rẻ tiền giả làm phụ nữ trên mạng tán tỉnh với đàn ông, bán sự quyến rũ phụ nữ.
Đây là điều mà Lạc Cao Sơn đã phát hiện ra.
Sau này Khương Niệm kiếm được tiền, chuyển đến khu dân cư tốt hơn, Lạc Cao Sơn đương nhiên cũng đi theo, trong khoảng thời gian này anh đều quên mất việc theo đuổi sự kí©h thí©ɧ, hoặc đối với anh mà nói, việc đi theo Khương Niệm chính là một chuyện khiến anh kí©h thí©ɧ đến tê cả da đầu.
Anh chưa bao giờ cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ như vậy.
Nhưng anh không dám để Khương Niệm biết sự tồn tại của anh.
Lạc Cao Sơn quá ngây thơ, anh thậm chí không thể đối diện với con người Khương Niệm, anh chỉ có thể nhìn người vợ của mình qua màn hình, dựa vào việc vung tiền như rác để trở thành người đứng đầu bảng xếp hạng lúc bấy giờ, khiến Khương Niệm ngọt ngào gọi tên tài khoản của anh, gọi anh là chồng.
Vốn dĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc, Lạc Cao Sơn rất biếи ŧɦái, nhưng vẫn là một kẻ biếи ŧɦái có thể tìm ra dấu vết.
Cho đến khi Lạc Cao Sơn đi theo Khương Niệm đến quán bar.
Anh lúc này mới nhận ra, Khương Niệm mà anh cho là thuần khiết đáng yêu, là một tên lừa đảo phóng đãng triệt để, cậu đã từng qua lại với rất nhiều bạn trai, không chỉ lừa gạt người hâm mộ trên mạng, mà còn lừa gạt cả anh.
Lạc Cao Sơn canh giữ dưới lầu, đêm rất tối, gió như dao cắt qua má anh, mắt anh khô khốc, tơ máu phủ đầy nhãn cầu, giống như một xác chết di động.