Lầu 662: Không cần biết là có giả vờ hay không, làm được đến mức này thì cũng xem như là thật rồi.
Lầu 719: Nói nhiều như vậy rồi thì chủ thớt nên chuẩn bị tinh thần cho khả năng cậu ấy thực sự sẽ rút khỏi mạng xã hội đi. Vì dựa trên hình tượng mà mọi người chắp ghép lại, cậu ấy là một streamer thiếu thốn tình cảm đến không có giới hạn, khi bốc đồng thì thật sự chẳng cần suy nghĩ. Hoặc bạn cứ nghĩ thoáng ra, có khi nn chỉ đang diễn để mọi người lo lắng, đợi khi sóng gió lắng xuống, cậu ấy lại bất ngờ quay trở lại livestream như chưa có chuyện gì xảy ra. Đây chẳng phải cũng là một thủ đoạn để ngược fan sao?
...
Khương Niệm thực sự có kế hoạch như vậy, trước tiên chân thành xin lỗi, sau đó giả vờ như bị tổn thương bởi fan hâm mộ, cuối cùng là quay lại livestream. Khi thời cơ chín muồi, cậu sẽ công bố toàn bộ sự thật, khiến những người hâm mộ vẫn còn lưu luyến cậu hoàn toàn thất vọng.
Nhưng giữa chừng lại có một Tiết Thái Hoà chen ngang.
Khương Niệm bị anh ta nhốt trong một căn phòng tối tăm không thấy ánh mặt trời, sống những ngày mơ hồ chán chường. Nếu không có hệ thống trò chuyện cùng cậu, chiếu phim cho cậu xem, thì những ngày này thực sự quá buồn tẻ.
Cậu cũng không hiểu tại sao một người đàn ông chưa từng có kinh nghiệm như Tiết Thái Hoà lại có thể nghĩ ra nhiều chiêu trò như vậy, sự kí©h thí©ɧ liên tục khiến Khương Niệm có chút sợ hãi với loại vận động người lớn này.
Nhưng lúc này Khương Niệm không thể nói ra lời cầu xin tha thứ, miệng cậu bị bịt kín, ngoài những tiếng rêи ɾỉ ậm ừ và chất lỏng không thể nuốt trôi chảy dọc theo khóe miệng, sau đó bị Tiết Thái Hòa nâng mặt lên và tỉ mỉ liếʍ đi, cậu chẳng thể làm gì khác.
Giống như lời Tiết Thái Hoà đã nói, trong khoảng thời gian hỗn loạn này, Khương Niệm lúc nào cũng mặc váy, còn những lời cố ý sỉ nhục của Tiết Thái Hoà cũng không hề xem cậu như một chàng trai.
Có một lần, Khương Niệm được nghỉ ngơi, được Tiết Thái Hoà ôm vào lòng, cẩn thận đút cơm cho ăn. Cậu run rẩy, khẽ cất giọng, dùng môi lưỡi mang theo tiếng nói, hỏi:
“Tiết Thái Hoà… anh đang trừng phạt em phải không?”
Khi đó Tiết Thái Hoà im lặng rất lâu, mãi đến khi Khương Niệm sắp ngủ thϊếp đi mới nghe thấy câu trả lời của anh ta:
“Không.”
“Chỉ là… anh không thể kiểm soát được chính mình.”
Giọng nói nhẹ nhàng, mong manh, ngay giây tiếp theo đã hòa tan vào không khí, biến mất không dấu vết.
Những ngày tháng như vậy cũng không kéo dài quá lâu. Một buổi chiều nọ, ánh nắng ấm áp len qua tấm rèm dày, để lại một vầng sáng nhạt. Dù đang ngủ, Tiết Thái Hoà vẫn ôm chặt Khương Niệm, không chịu buông tay. Khương Niệm nằm trên giường trong sự nhàm chán, mắt nhìn lên trần nhà, đếm xem chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền trên đó có bao nhiêu mảnh trang trí.
Ngay lúc đó, cánh cửa lớn bị ai đó đạp tung, mảnh gỗ vỡ vụn bắn ra khắp nơi.
Tiết Vinh Phong xuất hiện trước mặt Khương Niệm. Không chút do dự, anh ấy giương súng bắn thẳng vào chân đứa em trai vừa tỉnh ngủ của mình.
Anh ấy ra tay lạnh lùng đến mức như thể giữa anh ấy và Tiết Thái Hoà chưa từng có quan hệ huyết thống.
Khiến Khương Niệm ngây người tại chỗ.
Nhìn vết máu loang lổ trên ga giường, đôi mắt Khương Niệm cũng tràn ngập hình ảnh đó. Nhưng ngoài tiếng rên trầm thấp, Tiết Thái Hoà dường như không quá ngạc nhiên. Anh ta chỉ chăm chú nhìn Khương Niệm, không biết đang mong chờ điều gì.
Ngay sau đó, Khương Niệm vẫn còn ngơ ngác đã bị một tấm chăn lông phủ kín từ đầu đến chân. Tiếp đó, cậu được Tiết Vinh Phong nhẹ nhàng bế lên và rời khỏi căn phòng. Trong bóng tối, Khương Niệm nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Tiết Vinh Phong vang lên bên cạnh:
“Đưa cậu hai đến bệnh viện.”
Khi bước đến bậc cửa, Tiết Vinh Phong dừng chân, nhìn về phía Tiết Thái Hoà vẫn còn nằm trên giường, thản nhiên nói:
“Tao cần một lời giải thích với nhà họ Lạc về chuyện mày hạ độc Lạc Quan Hàn. Đương nhiên, quan trọng hơn chính là những gì mày đã làm với Niệm Niệm, tao sẽ báo thù thay em ấy.”
“Hơn nữa, chẳng phải mày đang phát điên đi điều tra xem ai đã ngủ với Niệm Niệm hôm đó sao?”
“Là tao.”
Tiết Thái Hoà vốn dĩ đang bình tĩnh, nhưng sau khi nghe câu trả lời này, đột nhiên anh ta vùng dậy, định lao về phía Tiết Vinh Phong. Nhưng những vệ sĩ đi cùng Tiết Vinh Phong lập tức giữ chặt anh ta lại, đè xuống đất không thể động đậy.
Anh ta vùng vẫy, đẩy được vài người ra, nhưng ánh mắt lại không thể rời khỏi tấm chăn lông đang bọc lấy Khương Niệm.
Anh ta muốn nhìn thấy biểu cảm của Khương Niệm.
Anh ta muốn biết.
Liệu ánh mắt ấy có tràn ngập sự chán ghét, hay vẫn còn chút đau lòng vì anh ta?
Trong suốt quãng thời gian ở bên nhau, liệu Khương Niệm có chút mềm lòng nào với anh ta không?
Nhưng anh ta chẳng thể nhìn thấy gì cả. Ngay cả nửa sợi tóc lộ ra bên ngoài cũng không có.