"Là gạt tất cả mọi người."
Sắc mặt Tiết Thái Hòa hoàn toàn âm trầm xuống, lực tay bất giác lớn hơn, thật ra đã đủ nhẹ nhàng rồi, nhưng vẫn khiến Khương Niệm đau đớn cau mày.
Một cái nhíu mày này, khiến Tiết Thái Hòa bất giác buông lỏng một chút, đáy lòng cũng co rút, nhưng anh ta vẫn hạ quyết tâm, tiếp tục hỏi: "Vì sao?"
Tiết Thái Hòa như muốn hỏi tới cùng, rõ ràng chỉ cần Khương Niệm nói vài lời dễ nghe, rồi dùng lời nói dối che đậy qua loa, không chừng chuyện này có thể từ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, nhưng...
Tuy Khương Niệm làm nhiệm vụ không thể nói là thận trọng, nhưng cũng đã tính toán.Cậu ở trong thế giới này, lúc rảnh rỗi cũng sẽ đi tìm một ít tiểu thuyết nam vả mặt để xem, để thử tìm hiểu nhân vật pháo hôi trong đó là tính cách gì, sẽ có hành động gì, mới dẫn đến kết cục cuối cùng.
Cho nên hiện giờ Khương Niệm không định cầu xin Tiết Thái Hòa, cậu còn muốn nói một số lời chọc tức.
Khương Niệm trong tư thái tồi tệ như vậy, thần thái nhìn người lại cao cao tại thượng, cậu và Tiết Thái Hòa đối diện nhau, Tiết Thái Hòa cho rằng cậu sẽ nói là bởi vì thiếu tiền, bởi vì xu tính hướng giới tính, bởi vì yêu thích... Hoặc là vì thiếu tình yêu.
Nhưng Khương Niệm lại dùng cái vỏ bọc hoàn mỹ kia của cậu, khuôn mặt thánh khiết giống như thiên sứ, thốt ra những lời nói tổn thương nhất.
"Vì sao?"
"Bởi vì tôi cảm thấy thú vị."
Khương Niệm nhân lúc Tiết Thái Hòa đang hoảng hốt, đẩy tay Tiết Thái Hòa ra khỏi người mình, đứng dậy khỏi ghế, tiếp tục phát biểu những lời cậu đã suy nghĩ kỹ lưỡng, cảm thấy đây là những lời có thể đả kích fans và giống như pháo hôi nhất, "Nhìn mấy người ngày nào cũng mê luyến tôi, tưởng tôi là một "cô gái" thuần khiết, tôi cảm thấy rất thú vị, rất rất thú vị."
"Tôi rất muốn biết, khi mấy người biết streamer bản thân mình yêu thích, thực chất là một thằng con trai, hơn nữa cũng không thuần khiết một chút nào, cái biểu cảm đó nhất định vô cùng.... Thú vị.”
"Điều đó làm tâm tình của tôi sung sướиɠ."
Vẻ đẹp của Khương Niệm luôn dịu dàng, lại không có bất kỳ tính công kích, nhưng lúc này sự lạnh lùng lại hiện lên trên mặt cậu, khiến cậu trở nên đẹp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, như muốn đoạt mất hồn phách.
Giống như một con dao đã được bỏ vỏ, hay là một mảnh kính vỡ.
Dù sao đi nữa, cũng sẽ đâm vào tay.
...
Tiết Thái Hòa chắc hẳn là phải ghét Khương Niệm.
Lần đầu tiên anh ta yêu đương mà lại gặp phải một người dễ dàng giày xéo trái tim người khác như vậy, anh ta đáng lẽ phải cảm thấy chán ghét, anh ta nên lựa chọn trả thù, nhưng lại không, hoàn toàn không có.
Ngược lại chính là, bản năng trước đây bị lý trí áp chế, giờ đây lại như con thú hoang đang giãy giụa khi bị xích lại, tránh thoát khỏi xiềng xích, chỉ để chạy đến, ôm lấy ác quỷ nhỏ đang khinh thường mình trước mặt, chỉ muốn nó là của mình.
Tiết Thái Hòa chậm chạp nhận ra.
Hình như dù Khương Niệm có thế nào, anh ta đều rất thích.
Cái vẻ mặt không lưu tình lúc này, khiến anh ta cảm thấy máu sôi lên, tất cả sự kích động ào đến, suýt nữa khiến anh ta mất kiểm soát ngay trước mặt mọi người.
Tiết Thái Hòa vẫn chưa thể hiểu, nhưng tiềm thức anh ta cho anh ta biết, anh ta không thể buông tay.
Khương Niệm xấu tính, thích trêu đùa cảm xúc người khác, thích nhìn người khác đau khổ, những điều này không phải là vấn đề.
Tiết Thái Hòa tự tin là có thể kiểm soát được.
Anh ta vốn dĩ không có sự đồng cảm, chỉ là gặp phải Khương Niệm, khiến anh ta phải phủ thêm một lớp da, nguy trang thành một con người bình thường.
Cho nên, Tiết Thái Hòa cũng lạnh lùng nói: "Không sao..."
"Em thích giả làm con gái, em thích lừa người khác, tất cả đều không quan trọng."
Tiết Thái Hòa vừa nhấc chân lên đã dễ dàng bắt lấy Khương Niệm, người kia thấy tình huống không ổn đang cố gắng trốn thoát.
"Anh vẫn thích em, cho nên, em cứ mặc đồ con gái và ở bên cạnh anh là được."
Tiết Thái Hòa bắt lấy hai tay Khương Niệm, nâng lên, khiến Khương Niệm không cách nào trốn thoát, lúc này mới lộ ra một nụ cười nguy hiểm, nói ra những lời càng đáng sợ hơn: "Lẽ ra anh định đối xử tốt với em."
"Nhưng em còn tồi tệ hơn anh tưởng một ít."
Tiết Thái Hòa cúi xuống cắn lên yết hầu nhỏ xinh của Khương Niệm, dùng hàm răng sắc nhọn cẩn thận nghiền, chỉ sau khi để lại dấu răng trên da Khương Niệm, tâm tình mới bớt căng thẳng và buông ra.
Anh ta như con sói đã ăn no, nhìn con mèo hoang bị giữ chặt, nói ra những lời ác ý sâu tận đáy lòng: "Cho nên, anh có thể thoải mái đối xử với em tồi tệ hơn một chút."
"Bảo bối của anh."