Phong Trác Vân đột nhiên hoàn hồn, đỡ người trong ngực đứng dậy, cúi đầu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giọng nói có chút mất tự nhiên.
“Là mạt tướng quá phận, mong công chúa thứ tội.”
Bạch Cầm nắm chặt tay che miệng cười khúc khích, ngọc bội trên tay áo theo động tác của nàng nhẹ nhàng chạm, phát ra một loạt âm thanh trong trẻo.
“Tướng quân lại cứu ta.” Hai mắt nàng sáng ngời, thẳng thắn mà nóng bỏng, Phong Trác Vân không cẩn thận đυ.ng phải, trong lòng run lên.
“Xem ra tướng quân ở bên cạnh ta, ta cảm thấy rất an tâm.” Bạch Cầm mạnh dạn tiến lên một bước, hai người suýt chút nữa đã chạm vào nhau. Mặc dù vóc người nàng thon dài nhưng trước mặt Phong Trác Vân, nàng chỉ có thể chạm tới ngực hắn, giống như một một chú chim nhỏ nép vào người.
Phong Trác Vân xấu hổ lùi lại một bước, khuôn mặt tuấn tú hiện lên một vệt ửng hồng mất tự nhiên hiếm thấy. Mặc dù quanh năm chinh chiến ở bên ngoài, nhưng nước da của hắn không ngăm đen mà có màu lúa mạch khỏe khoắn, mũi cao môi mỏng, lông mày hình kiếm vẽ vào thái dương, đôi mắt như hồ nước, so với thiếu niên lang trong thành hắn trông còn anh tuấn hơn, thậm chí có thêm vài phần khí khái nam tử cùng kinh nghiệm sa trường tâm huyết. Một thân huyền sắc trường bào, thắt lưng ngọc lộ ra vòng eo nhỏ nhắn cùng tấm lưng ong, Bạch Cầm không khỏi tưởng tượng ra thân ảnh dưới tà áo, không khỏi nuốt nước miếng.
Phong Trác Vân đang định nói chuyện thì ngoài cửa có tiếng kéo rèm châu, là Vãn Nguyệt vén rèm đi vào. Chỉ thấy nàng ấy đến trước mặt Bạch Cầm hành lễ, thấp giọng nói.
“Công chúa, Hoàng Thượng vừa rồi phái người tới, nói là nghe nói công chúa sức khỏe không tốt, lát nữa sẽ tới đây nhìn xem.”
“Phụ hoàng muốn tới đây?” Bạch Cầm đột nhiên mở to hai mắt, nếu như hoàng thượng phát hiện nàng lén lút gặp Phong Trác Vân , sợ là sẽ bị giáo huấn, cung quy nhất định phải chép lại mấy lần, nghĩ đến đấy cả người lại có chút hoảng loạn, vội vàng kéo lấy góc áo của Phong Trác Vân.
“Tướng quân, phụ hoàng ta muốn đến đây! Ngài… Ta ta… Ai da! Tóm lại ngài đi mau đi.” Nói xong liền đẩy người ra bên ngoài.
Phong Trác Vân chưa kịp nói gì đã bị thiếu nữ nắm lấy tay áo kéo ra ngoài, cúi đầu nhìn vẻ mặt bối rối của nàng, giống như vừa làm chuyện xấu sợ bị phát hiện, không khỏi muốn bật cười.
Trước đây chưa từng ở một mình với vị công chúa này, nhưng bây giờ xem ra, nó thực sự khác với những lời đồn đại bên ngoài.
Tuy nhiên, nhìn tình hình trước mặt, có thế nào cũng thấy đây giống như nam nữ hẹn hò sợ bị trưởng bối phát hiện.
Lắc đầu, Phong Trác Vân đè nén những suy nghĩ lố bịch trong lòng, thi lễ với Bạch Cầm.
“Mạt tướng xin cáo lui trước.” Sau đó, hắn quay người rời đi, không quay đầu nhìn lại.
Bạch Cầm nhìn bóng lưng của hắn, đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại có chút tức giận dậm chân.
Nói đi là đi, đến chào một câu cũng khô khan như vậy, đúng là tên đầu gỗ!
Không lâu sau, ngự giá của thánh nhân đã đến Cung Nhạc Ninh.
Bạch Cầm đã sửa sang lại, chải mái tóc dài buông xõa của nàng thành kiểu phi vân, cài một ít cây trâm khắc hình mặt trăng đính thêm chút dây tơ vàng, mặc một thân cung trang màu sắc rực rỡ thêu hoa mây ở trên, vì sợ sắc mặt quá tái nhợt sẽ bị nhìn ra manh mối, nàng còn cố ý ở trên mặt bôi chút phấn mặt cùng son môi, lúc này mới vội vàng đi ra ngoài tiếp giá.
“Phụ hoàng!” Nàng vén vạt áo chạy nước kiệu về phía trước, nhào vào trong vòng tay của một nam nhân trung niên mặc long bào màu vàng sáng.