Chương 3
“Công chúa chỉ là bị nhiễm phong hàn mà thôi, công chúa thân thể suy yếu, cho nên triệu chứng cảm mạo càng nghiêm trọng hơn so với người khác, hạ quan sẽ kê cho công chúa mấy đơn thuốc, công chúa đúng giờ uống là được.” Mong ước được trốn khỏi quá mức rõ ràng, Bạch Cầm vẫy tay, Vãn Sương đi qua đưa một túi tiền, khách khí đưa nàng ta ta ra khỏi cung điện.
Chuyện nàng rơi xuống nước, chỉ có vài nha đầu bên người Phong Trác Vân biết. Nguyên chủ kiếp trước đã nháo chuyện này lên khiến ai cũng biết, chuyện lần này còn chưa truyền ra ngoài, kế hoạch của Bạch Cầm cũng không có ý định làm như vậy
Khi nữ quan đứng yên ngoài cung, thân thể không còn lắc lư như cái sàng, nàng ta mới lấy lại tinh thần như vừa tỉnh khỏi mộng.
Vừa rồi vị công chúa Hoa Nhạc này từ đầu đến cuối chỉ nói một câu, sao ta lại sợ như vậy?
Chẳng lẽ là hoàng gia trời sinh quý khí?
Nhưng nàng ta mơ hồ cảm thấy vị công chúa này hình như không giống với lời đồn đại.
Không lâu sau khi nữ sĩ quan rời đi, Vãn Bích được phái đi đã quay trở lại. Trước mặt Bạch Cầm, nàng ấy cung kính cúi đầu, thấp giọng nói:
“Công chúa, Trấn Nam Đại tướng quân đến rồi, đang đợi ở ngoài cung.”
“Vãn Nguyệt Vãn Song, mau đỡ ta dậy. Vãn Bích, dẫn tướng quân đến thiên điện hầu hạ.” Bạch Cầm không ngờ hắn tới nhanh như vậy, vội vàng bò dậy từ trên giường, nhanh chóng mặc quần áo vào đi đến thiên điện.
Phong Trác Vân ngồi trong sảnh không nói lời nào, hai lòng bàn tay to đặt trên bàn, đầu ngón tay gõ gõ trên mặt bàn.
Ngày hôm qua, hắn vội vàng giải cứu vị công chúa Hoa Nhạc khó chơi kia, nhìn nàng được nha hoàn đưa đi, Phong Trác Vân nói không nên lời là cảm giác gì. Hắn biết vị công chúa này có chút tâm tư đối với mình, liền có chút lo lắng nàng sẽ viện cớ này gây sự, dù sao hắn cũng không sợ, có thánh dụ trong tay, chỉ là chuyện này mà bị nháo lớn, cuối cùng cũng khó coi. Nhưng hắn hồi phủ đã được một ngày, việc này nửa điểm tiếng gió cũng không để lộ. Vừa rồi khi thị nữ của công chúa tới, hắn mới biết Hoa Nhạc công chúa hôn mê đến bây giờ mới tỉnh lại. Trong lúc nhất thời cũng có chút tò mò, cô công chúa này vừa mới tỉnh lại đã triệu hắn vào cung, rốt cuộc là có chuyện gì.
Ngay khi hắn đang trầm tư, bên ngoài đại sảnh truyền đến tiếng ngọc bội chạm lanh lảnh, có người từ bên ngoài bước nhanh vào.
“Phong tướng quân.”
Thiếu nữ trước mặt mặc một thân váy trăm tầng thêu đóa hoa mận nở tinh khôi trên mặt nước, trên thân váy được phủ một lớp vải mỏng, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Nàng khoác trên người chiếc áo choàng da thêu lụa có nếp gấp, thân hình nhỏ nhắn bao bọc trong lớp y phục, mái tóc đen dài như lông vũ, hẵng còn chưa vấn lên, mềm mại buông xuống eo, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn như sứ nguyên chất, đôi má ửng hồng ốm yếu, mặt mày như vẽ, tựa như chưa cả một hồ nước xuân.
Trước kia chỉ toàn trốn tránh nàng, nhưng hôm vừa thấy thấy, vị công chúa Hoa Nhạc này thật sự xinh đẹp, kinh tâm động phách.
Nhận thấy ánh mắt của mình có chút trực tiếp, Phong Trác Vân đứng dậy hành lễ nói:
“Mạt tướng tham kiến công chúa.”
Bạch Cầm vẫy tay bảo những nha hoàn khác lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ. Hành vi này vốn là không thích hợp, nhưng các nàng đều là tâm phúc của nàng, cũng không sợ bị nói ra.