Nhưng lượng đồ ăn thức uống tiêu thụ đối với toàn bộ thế giới vẫn còn quá ít, thật sự là quá ít.
Khi mặt trời lặn, những phàn nàn “quá nắng” trên trang đầu của diễn đàn không còn xuất hiện, hầu hết mọi người vẫn còn đau đầu về nước ngọt.
Ngay cả trong bài viết hướng dẫn mở rương của Tống Chung, cách mấy tầng lâu cũng có thể thấy được tiếng kêu gọi hy vọng cô lại bán máu cá một lần nữa.
XX1L: Cảm ơn đại thần! Tôi mở rương được móc câu gỗ, cuối cùng cũng có một cái móc!
XX2L: Hiện tại thì cũng không còn nắng nữa, gió đêm thổi lại có chút lạnh, hệ thống sinh tồn thật khiến người ta khổ sở! Có điều tôi đã bắt được xiên cá rồi a a a, hy vọng bữa tối có thể bắt được cá ngừ đại dương ăn!
XX3L: Trên lầu tốt nhất vẫn là nên cầu nguyệt cá lớn đừng tới, bè gỗ của tôi đã bị lật rồi, cá đâm lên trên người, suýt chút nữa tôi đau đến ngất đi rồi... Cũng không là nó ăn cái gì mà lớn nhanh như vậy! May là có đại thần chỉ điểm chỗ mở rương, mở ra được rìu gϊếŧ cá, buộc bè mới mà nói thì tốn khá nhiều nước mắt.
XX4L: Có ai bán bật lửa không, hoặc đã làm được nước ngọt chưa? Đánh lửa cả buổi mà không thấy chút lửa nào, tay tôi đau quá, khát quá... những anh em bán máu cá có nhiều người trộn lẫn nước biển, xem đi xem lại vẫn thấy đại thần là tốt nhất, Tống đại thần không còn bán máu cá nữa sao hu hu hu...
XX5L: Tôi chỉ muốn hỏi đại thần có bán lon coca không? Cho tôi nếm thử một ít! Nếu như có thể pha với một chút máu cá hoặc nước ngọt thì càng tốt, tôi thật sự rất muốn uống Coca lạnh QAQ.
XX6L: Vãi! Tống đại thần thật lợi hại! Lại là người đầu tiên bán nước ngọt! Có đồ ăn có thịt vẫn còn nóng, thật phong phú, ô ô ô lão đại có bán nước tẩy nồi không? Đổi lấy 6 tấm ván gỗ!
XX7L: ??? Không có công cụ, thật sự có thể thành công tự chế ra được thiết bị chưng cất sao? Đại thần thật đáng sợ! Xin chỉ điểm cho tôi! Xin hãy mở bán nước ngọt!
...
Là tâm điểm của sự ghen tị, Tống Chung lắc đầu, sau khi khôi phục lại tinh thần cô bắt tay trả lời từng bài viết một: “Cho dù có tìm được bản vẽ bè hay không, hãy nhanh chóng mở rộng và nâng cấp bè gỗ.”
Thiết bị chưng cất không khó, nhiều video sinh tồn ngoài trời như vậy, người khác chưa chắc đã không nghĩ ra. Đây hoàn toàn không phải vấn đề kỹ thuật, chỉ là hầu như không ai có thể đạt được điều kiện giống như Tống Chung.
Nhìn một chút vào những phàn nàn trong bài viết: Không có chỗ nào để lấy lửa, nhựa plastic bị biến dạng khi nóng, còn chai thủy tinh khi đun nóng cùng chỗ thì sẽ rất dễ vỡ... Chỉ là riêng vấn đề vật liệu cũng đã khiến người ta gặp khó khăn ở bên ngoài rồi.
Dù cố gắng miễn cưỡng có được lửa, thì phần lớn bè gỗ vẫn trôi theo làn sóng, chỉ cần một trận gió biển cũng khiến mặt ngoài của bè gỗ bị ướt, ngọn lửa sẽ lập tức bị dập tắt chỉ trong chốc lát.
Giống như thông báo của hệ thống đã nói, tầm quan trọng của việc xây dựng bè gõ là rất cao.
Bè gỗ nhỏ không chỉ khó chống chọi lại với gió bão, mà còn khó bảo vệ khỏi sự tấn công của các loài cá tập kích trong biển, chứ đừng nói đến việc chế tạo đồ vật.
Sau khi tắt diễn đàn, Tống Chung lắc lắc cái chai chưng cất, uống một ngụm nước nóng, rồi chân thành cầu nguyện:
“Hy vọng không bị bệnh, ngày mai thu hoạch nhiều, thu hoạch phong phú hơn.”
Nấu xong canh, cô vẫn còn lại hơn nửa chai nước và một nồi canh nóng để trong quầy giao dịch.
Hơn nữa hai chai nước tinh khiết, nước ngọt dự trữ cũng vừa đủ sinh hoạt trong một ngày.
Thiết bị chưng cất đơn giản không thể tự động hoạt động hay dừng, lon coca phải thường xuyên chú ý thêm nước, kẻo bị cạn và bị đâm thủng, không thể dùng vào ban đêm.
Trước khi đi ngủ, Tống Chung dừng việc chưng cất, bắt chước cách làm lò than tổ ong để dập lửa. Cô gạt một phần tro, thêm củi vào đống lửa, đậy thùng gỗ lại, chỉ để lại một chút khe hở cho gió có thể luồng vào.