Chương 26

Người dân của Đế quốc ẩm thực vĩ đại có rất nhiều món ăn có hương vị giống nhau. Tống Chung không thích vị nhạt nhẽo của thịt quái vật xương cá. Cô vớt tảo bẹ ra, rửa sạch bằng nước biển, cắt thành từng miếng nhỏ gói lại cùng với cá sau đó nướng lên.

Tảo bẹ nướng tiết ra những giọt nước, vị mặn của biển thấm vào từng lát thịt, vị tự nhiên của Natri Glutamat đã bù đắp những khuyết điểm, Tống Chung lập tức nhớ đến một món ăn nhẹ: Chà bông cuộn rong biển.

Hoàn toàn tự nhiên, không có chất phụ gia, có vị khói, giòn và thơm ngon!

...Chỉ là hơi khó một chút thôi.

Tống Chung vui sướиɠ ăn xong hai xiên cá nướng rong biển tạm lót dạ, nghe tiếng sủi bọt trong lon liền cầm bình lên thêm nước.

Lon Coca khi đặt nằm ngang nước chiếm khoảng chừng 2/3 lon, nước cất trong mười phút chỉ đổ đầy một nửa cốc gỗ.

[Hỗn hợp nước cất ấm 131ML].

Có vẻ như cái chai gần như đã được rửa sạch. Thiết bị tự lắp ráp có thể tạo ra bảy tám phần nước ngọt, thật sự không tệ.

Tống Chung tính toán rằng một phần củi ướt có thể đốt hai lần, tạo ra khoảng 250ml nước ngọt. Dựa trên 1,5L nước uống, 6 phần củi là đủ cho mình uống trong một ngày.

Cô chỉ cần chú ý thêm nước và củi vào, đó không phải là vấn đề lớn.

Sau đó Tống Chung lấy lon Coca ra, đổ nước biển đọng vào đó rồi cho những mảnh gỗ còn lại vào tiếp tục đun.

Nghĩ tới thông báo nhắc nhở chế tạo vừa hiện lên, Tống Chung click mở giao diện.

Có thêm một vài dòng văn bản trong phần sản xuất.

[Móc gỗ]: Dây thừng x2, gỗ x1, plastic mảnh nhỏ x2

[Phân bón]: Hải tảo x2

[Thùng gỗ nhỏ]: Bảng gỗ x4, mảnh kim loại nhỏ x4

[3 phân củi gỗ]: Bó củi x1

Nhìn tới nhìn lui Tống Chung chỉ chú ý ba chữ “Ăn nguyên liệu” được in đậm.

Cô nhấp để làm một bộ củi, một ánh sáng trắng lóe lên, ba miếng gỗ hình bán trụ rơi xuống chân, phát ra âm thanh chói tai.

Tống Chung nhặt lên gõ gõ vài cái, gỗ nhẹ hơn khúc gỗ đã ngâm, nhưng cũng không nhẹ hơn bao nhiêu. Cô cắt nó thành từng khối nhỏ rồi ném vào lửa, khói đen nhỏ hơn rõ rệt.

Với việc bổ sung củi mới, nước sẽ sôi nhanh hơn. Tống Chung ngẫm tính toán rằng một khúc gỗ đủ đun sôi nước ba lần, như vậy càng tiện lợi tiết kiệm.

Ngọn lửa tiếp tục đun sôi nước, khi mặt trời lặn bầu trời dần trở nên tối hơn, Tống Chung nhìn quanh chiếc bè gỗ vẫn không thấy mảnh vụn nào trôi qua.

Đừng nói là mấy thứ tạp vật, thậm chí một chút dấu vết của sinh vật biển cũng không thấy.

Tống Chung có chút nản.

Hiện tại ở trong địa phận của quái vật xương cá trong thời gian ngắn sẽ không có nguy hiểm nhưng mùi máu đã lan ra sau vài giờ. Tại sao nó lại không thu hút được cá mới?

Nước uống không được sử dụng nữa, nước ngọt có thể được chưng cất và thực phẩm ổn định vẫn chưa được cung cấp.

Tống Chung cảm nhận một chút về phương hướng của bè gỗ, mở chế tạo chọn [Xây dựng thêm bè gỗ].

Lấy hướng di chuyển làm phía trước, ba chiếc bè gỗ trải dài sang từ trái sang phải, xếp thành hình mãng xà giống như một chữ Hán tự to lớn.

Cô dựa vào ván bè làm 10 lưới dây, cứ hai dây buộc một chai thủy tinh.

Tống Chung cố tình chọn những chai thủy tinh bẩn nhất để tái chế và nhét một miếng cá vào mỗi chai. Nó chỉ vừa khít khi cuộn lại, còn khi thả vào chai sẽ khó để thịt cá nổi ra ngoài.

Sau khi làm xong lưới dây, chỉ còn lại chưa đến 1/3 số sợi thực vật, việc cố định hơn 40 chai nhựa hơi khó khăn.

Những chai nhựa nhẹ chiếm nhiều diện tích và dễ di chuyển. Tống Chung chỉ cần chọn ra 30 chai nhựa bẩn, đổ đầy nước, vặn nắp chai và buộc chúng lại vào lưới dây để tăng trọng lượng.

Sau khi treo các chai nhựa lên, Tống Chung đổ đầy chai nước vào bình nước, tiếp tục đun nước rồi kéo lưới dây thừng đến đầu bè xa nhất.

Mép bè rộng một mét không vững bằng tâm nên hơi lắc lư khi giẫm lên. Nước biển chảy qua các khe hở trên tấm ván và làm ướt đế giày nhưng không thấm được toàn bộ đôi giày như trước.

Tống Chung trải thẳng sợi dây thừng, buộc vào bè, treo cái chai rồi ném xuống.