Bây giờ cô còn rất ít nước ngọt để uống chứ đừng nói đến việc giặt quần áo hay tắm rửa.
Một tay của Tống Chung cầm miếng bọt biển, tay kia cầm đôi giày đã gần khô, cô mang tất vào rồi đi về giữa bè gỗ, nhìn những bước đi thoải mái của mình giống như cô đang đi nghỉ dưỡng ở bãi biển đầy nắng rồi bây giờ trở về nhà vậy.
Chỉ là nếu cô là du khách thì sẽ không bận rộn tìm kiếm nước ngọt.
Sau khi mua thuốc thì trong chốc lát lượng nước dự trữ đã giảm đi một nửa.
Vật tư là thứ vĩnh viễn không đủ, mở rộng tích lũy lương thực mới là vương đạo.
Cầu sinh trên biển không giống như cầu sinh nơi hoang dã, không có cách nào dựa vào sự bốc hơi lên tấm che được, mà phương án đơn giản nhất là chưng cất nước biển.
Nhưng muốn chưng cất thì phải có lửa trước đã.
Mọi người đều biết cầu sinh nơi hoang dã còn có thể khoan gỗ đánh lửa, đáng tiếc Tống Chung lại không có điều kiện này.
Số gỗ trong tay cô đều ẩm ướt, dù cho cô có khoan mạnh đến đâu thì cũng không thể bắt lửa được. Hơn nữa cô chỉ có một thuộc tính nhanh nhẹn nên không thể tăng tốc độ được, mà dựa vào sức lực để ma sát sinh nhiệt thì càng không thể được.
Tống Chung lấy hai chai nước và đồ hộp từ trong thùng ra cất kỹ, dọn dẹp vị trí, sau đó cô dùng tấm ván gỗ ép chặt đất dinh dưỡng rồi đào ra một cái hố nông.
Nếu như đốt lửa trên bè mà dẫn đến cháy bè thì không hay. Tạm thời không dùng đến đất dinh dưỡng nên vừa hay có thể dùng làm bếp đất.
Tống Chung cởi miếng vải rách đã phơi khô trên đầu xuống, cô gấp chúng lại với nhau rồi dùng dao cắt thành nhiều miếng vải nhỏ, sau đó lại lấy phần gỗ nằm trên mặt đống gỗ đi chặt nhỏ.
Khi chất củi lên thành chồng, Tống Chung đã cố ý chọn những cây khô hơn rồi đặt lên trên. Gỗ được vớt từ dưới nước lên nên không có cách nào tìm được khối gỗ nào không ướt nên cô chỉ có thể chọn người cao nhất trong đám người thấp.(*)
(*) thành ngữ chỉ việc chọn thứ gì ưu tú hơn, tốt hơn
Tống Chung chọn mùn cưa tương đối khô ráo rồi vò lại cùng với vải. Cô vẫn chưa yên tâm nên xé một mép bọt biển đã được hong khô, sau đó cô xé nhỏ bọt biển rồi đặt vào trong hố.
Ôn kiến thức, bọt biển là vật dễ cháy nên nếu gặp lửa thì sẽ bị đốt cháy rất nhanh.
Không có cỏ khô hay cành cây khô thì chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận vậy.
Làm xong một cái tổ dẫn lửa đơn giản, sau đó Tống Chung lấy một chai thủy tinh ra rồi đổ đầy nước biển vào, dựa vào ánh nắng mặt trời mà điều chỉnh góc độ cho phù hợp.
Chai thủy tinh chứa đầy nước đã biến thành một thấu kính lồi, nó thu lấy ánh nắng mặt trời rồi chiếu lên số vải trong hố. Điểm sáng dần thu hẹp cho đến khi hội tụ lại và biến thành một điểm sáng nhỏ rơi xuống vải trong hố.
Mười mấy giây trôi qua, dường như điểm sáng đó không thay đổi gì.
Tống Chung cầm chai nước thật vững, cô không động đậy, tay cầm rất vững, lòng cũng rất vững, cô tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
Vô tình màu vàng cháy của miếng vải dần tối đi, ban đầu trộn lẫn với bụi bẩn nên không nhìn ra nhưng thêm mười mấy phút trôi qua thì miếng vải dưới điểm sáng đó đã cháy đen.
Đột nhiên có làn khói đen bốc lên từ miếng vải.
Bên dưới làn khói đen, những đốm lửa nhỏ lờ mờ dần đốt cháy miếng bọt biển rồi lan sang mùn cưa. Ngay lập tức ngọn lửa bùng lên rồi sau đó biến thành ngọn lửa mà có thể nhìn thấy được.
Gió biển thổi qua, chiếc bè gỗ đã được gia cố nên không còn lắc lư dữ dội theo từng đợt sóng nữa, có thùng gỗ ở mép bè chắn gió nên những ngọn lửa nhỏ mới bùng lên khẽ đung đưa nhưng không bị gió thổi tắt.
Tống Chung nhanh tay nhanh mắt chất củi vào.
Ngọn lửa mờ dần nhưng sau đó tiếp tục cháy mạnh, đúng lúc những khúc gỗ ẩm ướt bốc cháy thì khói cũng bốc lên cuồn cuộn, ngọn lửa cũng cháy mãnh liệt hơn.