Không nói đến việc quái vật có nhiều chuyện thần bí, truyền thuyết kể rằng người tắm trong máu rồng thì có thể hấp thụ được sức mạnh, chuyện này có thật không…
X10L: [Khụ, tắm trong máu thì ngoài việc có thể biến thành chiến sĩ Long Huyết còn có thể là thây ma hoặc là kỳ biến quái…]
X11L: [Đừng nghĩ nữa, tôi ăn thịt lợn cũng chưa gặp qua người biến thành lợn mà.]
X12L: [Đừng nói là chỉ có tôi mới phát hiện ra có lon coca bên trong sơ đồ chụp ảnh nhé? Có coca, có thịt có cá, làm tròn lên đến một trăm triệu điểm, có khác gì một kỳ nghỉ dưỡng không? Đây chính là cuộc sống của đại thần à? Nước mắt của tôi chảy ra từ miệng luôn rồi hu hu hu hu…]
…
Diễn đàn thảo luận sôi nổi, Tống Chung tiếp tục đọc, cô mở tin nhắn và sàng lọc các yêu cầu giao dịch được gửi đến.
Yêu cầu của cột giá bán cho sản phẩm thịt cá và máu cá mới lên kệ, hạn chế gửi thông tin, giống như giao diện người bán trong trò chơi chỉ có thể gửi thông tin hỗ trợ hiển thị của đạo cụ, nội dung tin nhắn riêng tư chỉ liếc mắt là hiểu ngay.
“Thuốc say sóng”, “Băng gạc ướt”, “Amoxicillin”, “Ibuprofen”, “Insulin”, “Montmorillonite”, “Gankang”…
Không có đạo cụ màu trắng cũng không có hạt tinh hoa bí ẩn, rất bình thường thôi, cơ bản thì những người khác còn đang giằng co giữa sự sống và cái chết. Bây giờ thứ họ có thể mang ra giao dịch đa số là những loại thuốc tùy thân có thể mang theo ra biển.
Khi dùng hết số thuốc này, sau này nếu muốn thu hoạch dược vật nữa thì phải làm lại từ con số không. Dược vật rất quan trọng nhưng so với việc chết khát như lửa xém lông mày kia thì đương nhiên bán được giá tốt là hời nhất.
Có người muốn dùng một viên con nhộng đổi lấy mười lít nước, nhưng cũng có số người chỉ đích danh muốn lấy Đường Đao của Tống Chung.
Nếu họ bán iodophor, cồn và bạch dược Vân Nam thì Tống Chung cũng có thể cân nhắc thương lượng giá cả với họ, nhưng tiếc là bây giờ không có ai bán những thứ này.
Tống Chung nhảy qua việc đòi giá hoặc đòi điều kiện cao rồi chọn ra vài đơn hàng có giá tương đối phải chăng, tổng cộng tiêu hai lít máu cá và hai mươi cân thịt cá để mua bốn viên amoxicillin và Gankang, hai túi thuốc bột montmorillonite, hai viên ibuprofen, hai miếng băng cá nhân chống thấm nước.
Hai bên tiền trao cháo múc xong, Tống Chung nhìn những viên con nhộng xanh xanh đỏ đỏ bằng nhựa PVC trong lòng bàn tay rồi thở phào nhẹ nhõm.
Thuốc hạ sốt, cảm, chống viêm, tiêu chảy, chấn thương ngoài và các loại thuốc có sẵn để trị bệnh thường gặp trên biển. Các loại thuốc khác rất tốt nhưng chưa cần gấp, cô có thể đợi được.
Sau khi xây dựng thêm bè gỗ, ngay lập tức Tống Chung chọn vắt khô quần áo, chuyện này cũng không phải quái đản khác người.
Bị bệnh lâu ngày khó mà bắt bẻ hoàn cảnh được. Nhưng ngâm trong nước biển lâu như vậy, cả người lại đổ đầy mồ hôi, chín mươi chín phần trăm sắp bị bệnh rồi.
Cơ thể nhỏ bé này của Tống Chung, trước nay không bệnh mấy trận cả, nhưng bây giờ… Tốt nhất là không cần dùng đến thuốc nhưng cũng không thể không có thuốc.
Ánh nắng chênh chếch chiếu vào da thịt, cảm giác ướt lạnh cũng nhanh chóng biến mất, quần áo khô ráo, thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi cũng kết thúc.
Tống Chung vuốt mái tóc ngắn hai lần. Vuốt tóc mấy lần thì tóc cũng lỏng ra, cảm giác dính dớp cũng giảm bớt nhưng mà tạp chất và muối trong nước biển vẫn còn ngưng kết lại ở đuôi tóc, khiến tóc cô cứng đến mức hệt như lông nhím.
Cô giang hai tay ra để gió thổi qua hai ống tay áo và ống quần rộng tạo ra âm thanh phành phạch.
Gió không mạnh nhưng quần áo đã bị ngâm trong nước biển rồi dùng sức vắt khô, muối đã thấm vào từng thớ vải nên nếu không giặt sạch thì không cách nào gở ra được, nó khiến quần áo nhăn nheo và cứng ngắc.