Chương 11

Chiếc xe buýt đã bắt đầu lăn bánh, Lộc Tây Tạp siết chặt điện thoại, chăm chú ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

"Thế là đến Ma Cao rồi."

Xe buýt băng qua cầu từ cửa khẩu Hoành Cầm với tốc độ rất nhanh. Lộc Tây Tạp chớp mắt, nhìn những cảnh sắc lướt qua vùn vụt bên ngoài.

"Đây chính là đảo Taipa." Cô nhớ lại những gì đã đọc trên mạng: các sòng bạc lớn và khách sạn mới xây dựng đều tập trung ở khu vực này, cùng với các nhà thi đấu, nơi tổ chức hòa nhạc.

Đường sá ở Ma Cao không hề rộng rãi, đặc biệt khi so sánh với những con đường nhiều làn xe thường thấy ở Đại lục. Làn đường có hạn, nhưng bù lại, đường phố lại sạch sẽ, tinh tươm. Lộc Tây Tạp nhìn ra ngoài, lúc này trên đường dường như chỉ có những chiếc xe buýt chuyên chở khách của các khu giải trí, khởi hành từ cửa khẩu. Cô không thấy nhiều người đi bộ hay phương tiện cá nhân, chỉ thỉnh thoảng thoáng thấy những chiếc taxi màu đen.

"Có phải vì còn sớm không? Bây giờ mới chín giờ sáng, trong khi ở Đại lục giờ này đã kẹt xe kinh khủng rồi."

Khung cảnh đường phố nơi đây đẹp một cách không phải bàn cãi, sạch sẽ và ngăn nắp. Lộc Tây Tạp ghé sát cửa sổ nhìn ra ngoài. "Kia là... Wynn Palace!"

"A, là sòng bạc!"

Mặc dù tất cả các bảng hiệu ở Ma Cao đều viết là "Khu Giải Trí", nhưng phản ứng đầu tiên trong lòng Lộc Tây Tạp vẫn là sòng bạc.

Chiếc xe buýt dường như đã đi vào khu vực tụ họp san sát các khu giải trí và khách sạn lớn của đảo Taipa, vô số kiến trúc lộng lẫy tràn ngập tầm mắt.

Những công trình này hoàn toàn khác biệt so với các tòa nhà cao tầng hiện đại cô nhìn thấy ở Hoành Cầm sáng nay. Phong cách kiến trúc phương Tây hiện rõ, rực rỡ vàng son, vừa xa hoa vừa cổ điển.

Cảnh vật lướt qua quá nhanh, Lộc Tây Tạp khẽ mím môi. Cô không kịp nhìn rõ, cũng chưa kịp chụp ảnh, trong lòng chỉ còn đọng lại một ấn tượng duy nhất: "Quá hào nhoáng!"

Mặc dù cô chưa bước chân vào bên trong những tòa nhà này, nhưng chỉ cần nhìn vẻ ngoài cũng đủ cảm nhận được, những kiến trúc hoa lệ, tinh xảo này đều được chồng chất từ núi tiền khổng lồ.

Giàu có, xa xỉ, tráng lệ.

Đó chính là ấn tượng đầu tiên của hầu hết mọi người về Ma Cao.

Xe buýt xuyên qua đảo Taipa, một lần nữa lên cầu, tiến về phía bán đảo Ma Cao.

Nhìn cảnh biển ngoài cửa sổ, Lộc Tây Tạp chợt thấy đôi chút hối tiếc. Giá mà cô ngồi ở ghế phía trước thì tốt biết mấy, có thể ngắm nhìn toàn bộ cầu vượt biển và cảnh biển hai bên từ góc nhìn trực diện.

Nhưng không sao, lúc về mình có thể trải nghiệm lại, cô thầm ghi nhớ trong lòng.