"Ừ, cậu có cách nào không?"
Thấy Phục Niệm thong thả bước tới, không vội không vàng, Thích Ngô tưởng hắn thật sự có biện pháp gì.
"Không, tôi chỉ nhận ra cậu." Phục Niệm chỉ nhớ cậu, nên bất kể cậu ở đâu, hắn đều sẽ tìm đến.
Ngồi bên cạnh Phục Niệm, Thích Ngô chợt nhận ra chờ đợi dường như không còn là việc quá khó chấp nhận khi có người bên cạnh.
Không biết đã bao lâu, đủ để Thích Ngô ngủ thêm một giấc ngắn, nhưng căn phòng vẫn không thay đổi.
Bên kia bức tường dường như có tiếng gọi, nhưng khoảng cách quá xa khiến nó nghe giống tiếng gió hơn.
Nhưng phòng giáo vụ kín như bưng, làm gì có gió?
Ngay khi Thích Ngô kéo Phục Niệm đứng dậy, bức tường bỗng rung chuyển.
Những hạt bụi lâu năm từ bức tường cao vời vợi bỗng rơi lả tả, như một sinh vật khổng lồ bất ngờ tỉnh giấc.
Suy đoán của Thích Ngô không sai, bức tường trước mặt thật sự là quái vật ẩn giấu của game.
[Chúc mừng người chơi mở khóa quái vật ẩn: Tường Khổng Lồ]
[Sức mạnh: 10000 (Một đòn trúng giảm 10000 sinh mạng)]
[Phương thức tấn công: Chưa rõ]
[Điểm yếu: Chưa rõ]
[Nhắc nhở: Sinh mạng hiện tại của người chơi là 75]
Bức tường khổng lồ từ từ đứng dậy, sàn nhà trong phạm vi ba mươi mét quanh họ rung chuyển nhẹ, và con quái vật vẫn chưa thật sự đứng thẳng.
"Chạy nhanh!"
Thích Ngô kéo Phục Niệm, lao đi như bay dọc theo lối cũ. Nếu chỉ một mình, cậu còn có thể liều mạng, chỉ cần giữ lại chút sinh mạng là được.
Nhưng bên cạnh còn có một thiếu niên mất trí nhớ, cậu không thể để người khác liều lĩnh như mình.
Hai người chạy rất nhanh, nhưng con đường dưới chân lại đang lùi về phía sau.
Một giây trước sàn gạch vẫn là sàn gạch, giây sau đã mềm như lụa khiến người ta không đứng vững, không những thế còn đẩy lùi họ về phía sau.
Họ như đang đứng trên chiếc máy chạy bộ trơn trượt, có sức cũng không dùng được, càng chạy càng lùi.
"Đây là chìa khóa để qua cửa phó bản, cậu cầm lấy, Đoan Mộc Úc sẽ tìm cậu, theo hắn là có thể kết thúc phó bản." Thích Ngô nắm tay Phục Niệm, đưa chiếc chìa khóa nhưng hắn không đón lấy.
Chiếc chìa khóa bạc trượt theo con đường mềm như lụa, thẳng hướng về phía bức tường khổng lồ.
Cậu không biết nói gì nữa, thiếu niên này không chỉ mất trí nhớ, Thích Ngô nghi ngờ hắn còn mất luôn cả trí khôn.
Khó khăn lắm mới lấy được chìa khóa, giờ phải đi lấy lại.
Chìa khóa trượt vào tường, ánh mắt cuối cùng Thích Ngô thấy là bức tường nuốt chửng nó rồi trở lại trạng thái tĩnh lặng.
"Biết ngay là các cậu, có thể gây ra chuyện lớn thế này, đúng là đẳng cấp." Đoan Mộc Úc từ xa chạy tới, thấy hai người không khỏi kích động, ôm chầm Thích Ngô khiến nước mắt nước mũi dính đầy người cậu. Vừa định ôm Phục Niệm, đã bị hắn né tránh.
Lấy lại bình tĩnh, Đoan Mộc Úc kéo Thích Ngô nói: "Tôi biết đường rồi, để tôi dẫn các cậu ra."
"Ha ha, có lẽ cậu cần khóc thêm một trận." Thích Ngô từ từ rút tay lại.
Đoan Mộc Úc không hiểu: "Chẳng lẽ phải dùng nước mắt để mở đường?"
Chưa từng nghe thấy yêu cầu nào như vậy, nhưng lại rất hợp với phong cách của Thích Ngô.
"Cũng không phải là không được." Dù sao phó bản này cũng đáng để khóc.
"Không, là chìa khóa qua cửa của chúng ta bị quái vật cướp mất rồi." Thích Ngô giấu chuyện Phục Niệm, lúc đó tình thế cấp bách, có lẽ chỉ là trượt tay thôi. Nhìn mặt hắn, có thể cho thêm một cơ hội.
"Lần này ra ngoài, Phục Niệm phải trả cho tôi gấp đôi phí bảo kê."
Sau khi nghe Thích Ngô tóm tắt, Đoan Mộc Úc hiểu ra nguyên nhân.
"Nhưng làm sao bắt bức tường này trả lại chìa khóa?"
Bức tường trải dài mấy chục mét, dùng thuốc nổ phá cũng mất cả buổi chiều, huống chi họ cũng không có thuốc nổ.
"Con quái vật này có thể khống chế mặt đất, dù lấy được chìa khóa cũng không thể thoát khỏi phòng giáo vụ." Thích Ngô nhìn bức tường, không hiểu sao bức tường bình thường lại đột nhiên cử động, hay là game cố tình tạo ra để giữ chân họ?
Đoan Mộc Úc đi một vòng dọc tường, nhưng nó quá dài, chưa đi hết đã phải quay lại: "Nếu cậu không nói đây là quái vật, dù vỡ óc tôi cũng không nghĩ ra."
Loại quái vật cứng rắn này, trừ khi vào bên trong, nếu không sẽ không thể lấy lại chìa khóa đã bị nuốt.
Thích Ngô đi dọc tường không biết bao nhiêu lần, vẫn không tìm được phần mềm yếu nhất.
Quay lại từ xa, cậu thấy Phục Niệm đang ngồi dưới đất, cúi gằm mặt.
"Bị thương rồi sao? Trông cậu không ổn lắm."
Suốt chặng đường, từ chấm bài trên sáu chục giá sách đến chạy trốn khỏi bức tường, Phục Niệm chưa từng yếu ớt như lúc này, như thủy tinh dễ vỡ.
"Đừng quan tâm đến tôi!"
Vừa đến gần, Thích Ngô đã bị Phục Niệm đẩy mạnh ra. Cậu định an ủi thêm, nhưng hắn đã xuyên qua tường bỏ đi.
Phục Niệm có thể xuyên tường, nhưng Thích Ngô không có năng lực này.
Tính khí trẻ con, có lẽ là tự trách vì đã đánh rơi chìa khóa. Chỉ tiếc là chưa thu phí bảo kê, sau này khó có cơ hội gặp lại. Thích Ngô thầm tiếc nuối.
Đúng lúc Đoan Mộc Úc quay lại, bị Thích Ngô chộp ngay.
"Tôi nghĩ ra cách rồi, nhưng muốn tôi dẫn cậu ra, phải trả trước một nửa phí bảo kê - 300 điểm." Khi đòi tiền phải tỏ ra thân thiện, Thích Ngô giơ tay với nụ cười tươi rói đòi Đoan Mộc Úc trả tiền, chính xác là điểm số.
Yêu cầu quá đột ngột, Đoan Mộc Úc không kịp chuẩn bị, trước đây còn có thể thoái thác, nhưng lần này Thích Ngô rất kiên quyết.
"Trong game không thể chuyển điểm, kết thúc phó bản tôi sẽ trả ngay." Đoan Mộc Úc không muốn trả tiền, nợ nần còn có cớ để giữ liên lạc, trả xong rồi thì biết ôm chân ai bây giờ?
Nếu Thích Ngô là tân thủ bình thường, có lẽ đã tin. Nhưng rõ ràng cậu không phải dạng vừa, không biết có quy định này không, nên chuyện chưa biết thì không tin.
"Tôi là người mới, không phải kẻ ngốc. 300 điểm đến tay, tôi sẽ nói ngay cách lấy chìa khóa."
300 điểm chỉ là thù lao lấy chìa khóa, không bao gồm phí bảo kê. Thích Ngô tự hào vì sự láu cá của mình.
Nhưng cậu không ngờ, lúc này Đoan Mộc Úc toàn thân chỉ có 100 điểm.
Như lỗ vốn, Thích Ngô bực bội.
"Đừng thế mà, tôi đã hứa thì sẽ không thất tín. Ra ngoài tôi sẽ bảo anh của tôi trả tiền, anh tôi giàu lắm."
Thích Ngô biết làm sao? Gϊếŧ người trước mặt cũng không vắt được 300 điểm, đành tin vậy.
Có một khoảnh khắc, cậu cảm thấy mình đang bị cậu ta khống chế ngược lại.
---
Tiểu Minh