Dường như hiểu được suy nghĩ của Thích Ngô, Nhậm Thời tiếp tục: "Thua trò chơi không có nghĩa là chết, có thể mua vật phẩm bảo mệnh trước khi vào phó bản, sau khi thua chỉ cần trừ điểm tương ứng là được."
Vào game đã tốn điểm, thua game lại còn bị trừ điểm, tóm lại muốn rời khỏi bảng tân binh thì phải tiêu tiền, mà Thích Ngô không thể lãng phí điểm vào chuyện này.
"Treo đầu bảng thì treo, có chết đâu mà sợ." Thôi kệ đi, dù sao cũng sẽ không tiêu điểm vào việc vô nghĩa.
"Thích Ngô, cậu cũng là sinh viên ĐH H à?" Nhậm Thời biết Thích Ngô phân biệt rất rõ giữa game và đời thực, đặc biệt ghét việc game ảnh hưởng đến cuộc sống. Nhưng Nhậm Thời không nhịn được, cậu muốn biết mọi thứ về Thích Ngô.
"Không còn là nữa. À này, kể cho tôi nghe về Công hội Phù Tang đi?"
Hiện tại Thích Ngô đang ở Công hội Ngân Hà, và không thể rời đi trong thời gian ngắn, vậy nên Công hội Phù Tang sẽ là đối thủ. Càng hiểu về đối thủ càng tốt.
"Công hội Phù Tang là công hội số một trong game, Công hội Ngân Hà của chúng ta xếp thứ hai. Phù Tang có hệ thống cấp bậc nghiêm ngặt, quyền lực tập trung vào tầng lãnh đạo, các thành viên bên dưới chỉ mang danh mà không được hưởng đặc quyền."
"Phù Tang chi rất nhiều điểm để chiêu mộ các tân binh top đầu, sau đó ép họ vào phó bản kiếm vật phẩm và điểm." Nhậm Thời liếc nhìn Thích Ngô, rõ ràng cũng biết về thông tin Diệp Tang đăng trên diễn đàn.
"Công hội ép người chơi vào game bằng cách nào?" Vật phẩm là do người chơi tự kiếm, điểm cũng là của họ, lẽ nào công hội gϊếŧ người để cướp đoạt? Đúng là hành động "gϊếŧ gà lấy trứng".
"Là kỹ năng cá nhân. Mỗi công hội đều có một người sở hữu kỹ năng khế ước, một khi đã ký hợp đồng thì không thể chạy thoát. Hành động này thực chất là một cách sàng lọc, như nuôi cổ, kẻ sống sót cuối cùng luôn là mạnh nhất."
"Phù Tang bắt tất cả tân binh mới vào phó bản, ai trụ lại đến cuối sẽ được thăng cấp."
"Dù Phù Tang dùng mạng người để thăng cấp, nhưng một khi thành công, họ sẽ có vô số vật phẩm và điểm. Vì vậy dù khắc nghiệt, vẫn có nhiều người đua nhau gia nhập."
Người chơi như những con bạc. Nhưng Thích Ngô không phải, cậu chỉ muốn bảo vệ viện phúc lợi Xuân Phong.
Thích Ngô thở phào nhẹ nhõm, may mà cậu gia nhập Ngân Hà chứ không phải Phù Tang. Dù nghèo nhưng vẫn tốt hơn việc kiếm điểm cho người khác.
"Cậu gia nhập Ngân Hà hoàn toàn là vì tôi sao?"
Với Nhậm Thời, từ khoảnh khắc Thích Ngô không bỏ rơi và cứu hắn trong phó bản, Thích Ngô đã trở thành chủ nhân duy nhất của hắn.
Nhưng Thích Ngô không tin, nên khi câu hỏi vừa buông ra, mắt Nhậm Thời đã đỏ lên.
"Đừng hiểu nhầm, tôi chỉ hỏi đơn thuần thôi." Thích Ngô khuấy đều bát canh cá Nhậm Thời vừa gắp, thờ ơ trước đôi mắt đỏ hoe của hắn.
"Ừ, tôi vào Ngân Hà là vì cậu. Nhưng dù sau này có chuyện gì, tôi cũng sẽ không trách cậu. Đây là quyết định của tôi, tôi không oán hận ai cả."
Thích Ngô thở dài khẽ, "Kể cho tôi nghe về Ngân Hà và Đoan Mộc Úc đi."
Nghĩ cũng lạ, Thích Ngô và Đoan Mộc Úc trải qua hai phó bản nhưng chẳng hiểu gì về nhau.
"Ngân Hà thành lập sớm hơn Phù Tang, ban đầu là công hội số một. Nhưng nhiều năm trước, có cao thủ phản bội, mang theo nhiều tân binh giỏi lập ra Phù Tang. Ngân Hà suy yếu, Phù Tang nhân cơ hội phát triển, nên giờ mới có cục diện Phù Tang nhất, Ngân Hà nhì."
"Ngân Hà đề cao chủ nghĩa cường giả, nên đại gia và nhị gia đều là những cao thủ cấp độ cực cao. Họ là những tay cá cược lão luyện."
Thích Ngô: "Tay cá cược?"
"Đúng vậy, họ chọn người, kéo vào công hội, cho quyền lợi được bảo hộ và ưu tiên tài nguyên. Thắng thì thu lợi, thua thì mất trắng. Vì thế nên Ngân Hà giờ rất nghèo vật phẩm và điểm."
Nghèo ư? Nghèo đến mức Đoan Mộc Úc chỉ xếp thứ 5 bảng tổng?
"Vậy là lần này, họ đặt cược vào tôi, tin rằng tôi sẽ giúp họ gỡ gạc." Thích Ngô thầm nghĩ, không biết sau hai phó bản, cậu đã đạt yêu cầu của Đoan Mộc Úc chưa.
Nghĩ mà tức, cùng là người bị đặt cược, sao Thích Ngô chẳng được hưởng chút ưu đãi nào?
"Ờ... Ngân Hà giờ chẳng còn nhiều tài nguyên đâu. Công hội phải trả điểm cho thành viên mỗi tháng, một năm tích lại cũng là một con số khổng lồ."
À, thế nên cậu không được ưu tiên sao? Thích Ngô vẫn không phục.
"Tôi phải về rồi, đóng gói đồ ăn được không?" Thích Ngô định vào game ngay khi về, cậu vẫn nhớ mình chưa đủ điểm giữ lại viện phúc lợi Xuân Phong.
"Được, được! Nếu không đủ có thể gọi thêm."
Thích Ngô phẩy tay từ chối. Nấu nướng chỉ tốn thời gian, cậu cần dành thời gian kiếm điểm.
Về đến căn hộ, Thích Ngô bỏ đồ ăn vào lò vi sóng, chơi xong một ván game thì vừa kịp nóng.
Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại cài APP game, không biết có thể mang thứ này vào phó bản không.
Ý niệm vừa động, Thích Ngô đã đứng trong đại sảnh game.
Suy nghĩ một chút, cậu đi đến cổng Công hội Ngân Hà. Lần này trước cổng không còn là hoàng thổ cao nguyên, mà là tòa nhà chọc trời nguy nga.
Thích Ngô: "..." Cậu nghi ngờ hợp lý rằng lần trước Đoan Mộc Úc đã dùng vật phẩm che mắt mình, mà cậu lại tin thật.
"Ái chà chà! Cậu đến rồi à? Vào đi, công hội chúng ta vừa tu sửa xong, xem đẹp không?"
Thích Ngô mà tin thì mới ngu.
"Tôi biết rồi, đừng giả vờ nữa. Lần này tôi đến là để rủ cậu vào phó bản, chơi một ván không?"
Đoan Mộc Úc phẩy tay từ chối: "Cậu thấy đấy, tôi phải giám sát việc tu sửa. Nhưng chúng ta có thể kết bạn, tôi giới thiệu Băng An cho cậu, hai người có thể cùng nhau vào phó bản."
APP đầu lâu xám có thể kết bạn ư? Sao Thích Ngô không thấy mục này?
"Giao diện trong và ngoài game khác nhau. Trong game, phần mềm này hoạt động như một ứng dụng chat bình thường."
Hai người kết bạn thành công, đúng lúc Nhậm Thời cũng đăng nhập game từ phía xa.
"Tôi đoán cậu sẽ vào game ngay khi về, nên cũng vội đăng nhập."
Đoan Mộc Úc liếc nhìn hai người, lát sau, cả ba trao đổi liên lạc.
"Đây là số riêng của Băng An, các cậu cũng thêm đi, sau này có thể lập team. Biết đâu sau này còn lừng danh khắp game."
Lúc này, không ai ngờ rằng trong tương lai gần, Thích Ngô thật sự thành lập một đội bất bại.
"Tôi khuyên các cậu nên thử phó bản cá nhân, mỗi người tự chiến đấu, như vậy sẽ rèn luyện tốt hơn."
Đoan Mộc Úc nói không sai, Thích Ngô quyết định nghe theo.
---
Tiểu Minh