Chương 27: Golconda: Yêu Cầu

Đơn Thừa quyết định đi. Hắn không chỉ muốn đi, mà còn muốn chiếm đoạt tất cả đạo cụ rơi ra ngẫu nhiên, sau đó lấy mảnh vỡ thông quan.

Nhưng hắn cũng không dễ dàng đồng ý yêu cầu của Thích Ngô. Là một người chơi lão luyện, khích tướng và dụ dỗ có tác dụng, nhưng không nhiều.

"Tôi có thể đồng ý với đề xuất rời khỏi khách sạn, cũng có thể để Băng An hỗ trợ, nhưng tôi có một yêu cầu."

Băng An nhíu mày, cô vô cùng khó chịu khi Đơn Thừa đối xử với mình như một công cụ.

Đơn Thừa dừng lại, chậm rãi chỉ vào Thích Ngô: "Yêu cầu duy nhất là cậu không được đi."

Thích Ngô là người đề xướng kế hoạch, đồng thời cũng là người duy nhất trong năm người có thể suy nghĩ trong tình huống khẩn cấp. Giờ Đơn Thừa đã thành công thu hút ánh mắt mọi người về phía Thích Ngô.

Dù vừa được mời ăn no nê, ánh mắt những người chơi này đều toát lên một thông điệp: Đồng ý điều kiện của Đơn Thừa.

"Được thôi, đúng lúc tôi có thể ngủ bù. Hơn nữa tôi đã có mảnh vỡ trong tay, không lo vấn đề thông quan, nên tôi có thể không đi."

Nhậm Thời định nói gì, bị Thích Ngô ngăn lại.

"Băng An cùng hai đồng đội của tôi sẽ đi với mọi người, tôi tin là sẽ không có vấn đề gì. Vậy chào các vị, tôi về ngủ đây."

Thích Ngô nói xong liền đứng dậy rời đi, Phục Niệm đi theo sau.

Vốn dĩ hắn chỉ đi cùng Thích Ngô, Thích Ngô không đi, hắn đương nhiên cũng không đi.

---

Trong phòng 404, Băng An, Nhậm Thời và Đoan Mộc Úc hầm hầm mở cửa, thấy Thích Ngô còn rảnh rang đun nước, tức giận không thốt nên lời.

Băng An: "Tại sao cậu đồng ý với hắn? Không có cậu, nhỡ đâu lại xuất hiện quái vật tàng hình thì sao? Nhỡ có vấn đề khác thì sao?"

Nước sôi, Thích Ngô chưa kịp đi lấy, Phục Niệm đã cầm ấm rót cho cậu một cốc.

"Chúng ta không có thời gian thuyết phục Đơn Thừa, cũng không chịu nổi tổn thất nữa. Hơn nữa chiến lực của cô mạnh hơn tôi, có thể đánh quái tốt hơn. Tôi không được, giá trị sinh mệnh và giá trị tinh thần đã xuống rất thấp."

Dù sao, Thích Ngô cũng đã đồng ý, những người chơi khác cũng không cho phép trận chiến tập thể này đổ bể.

Mọi chuyện đã định.

Băng An rất tức giận, không chỉ vì Thích Ngô dễ dàng nhượng bộ Đơn Thừa, mà còn vì bản thân bị ràng buộc bởi thân phận lính đánh thuê, không thể rời bỏ người thuê.

Băng An rời đi, Nhậm Thời và Đoan Mộc Úc vẫn ở lại.

Đoan Mộc Úc: "Nói đi, tôi đoán cậu có điều muốn nói, không thì sao lại chọc giận Băng An."

Thích Ngô uống nước, nước vừa sôi còn rất nóng, nhưng qua lớp cốc lại ấm vừa phải: "Tính cô ấy quá nóng, có chuyện gì cũng không giấu được, đặc biệt Đơn Thừa còn là người thuê của cô ấy."

"Tinh thần lực của tôi có thể tự hồi phục, dù giờ còn thấp nhưng đủ dùng. Nếu các cậu cho phép, tôi có thể phụ thêm tinh thần lực vào ý thức của các cậu. Sau đó những gì các cậu thấy nghe, tôi đều biết, và tôi cũng có thể trực tiếp nói chuyện trong đầu các cậu." Thích Ngô dừng lại, tiếp tục: "Nhưng tôi chưa thử qua, có rủi ro, và cũng xâm phạm riêng tư của các cậu, nên cần hỏi riêng."

Yêu cầu của Đơn Thừa thực sự khiến Thích Ngô bất ngờ, nhưng cậu không phải là lực lượng tấn công chính, ra ngoài cũng không giúp được gì. Nhưng cậu cần biết tình hình bên ngoài, nên mới phải dùng cách này.

Đoan Mộc Úc tiến lại gần, dưới ánh mắt của Phục Niệm đi vòng quanh Thích Ngô mấy vòng, rồi xoa cằm nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm, kỹ năng cá nhân của cậu là từ phó bản này mới bắt đầu dùng, mà còn là loại tinh thần phải không?"

Thích Ngô không hiểu ý Đoan Mộc Úc, nhưng vẫn trả lời.

"Chậc, thật đỉnh cao. Kỹ năng cá nhân rất khó sử dụng thành thạo, đặc biệt là loại tinh thần. Vậy mà cậu ngay từ phó bản đầu tiên đã vận dụng đến mức này. Phải nói, Thích Ngô, cậu đúng là quái vật."

Thích Ngô: "..." Nếu để Đoan Mộc Úc biết tinh thần lực của cậu từng xuống 28 mà vẫn đứng vững, ý chí tỉnh táo, không biến thành quái vật, cũng không gặp ảo giác, chắc hắn sẽ phát điên.

"Thiên phú dị bẩm, không có cách nào."

Tiếng ồn từ tầng một vang lên, mọi người đang thúc giục họ.

"Phiền phức thật, một lũ bạc tình." Ánh mắt Nhậm Thời lóe lên hận ý. Nếu không phải do Đơn Thừa, Thích Ngô đâu cần phiền phức thế này, đâu cần lãng phí tinh thần lực.

"Hai cậu đi đi, lúc cần tôi sẽ liên lạc."

Hai người xuống lầu, thấy sảnh tầng một đã chật cứng người. Tất cả người chơi đều cầm đạo cụ và vũ khí đứng trước cửa khách sạn chờ họ.

---

Lúc này, Thích Ngô đã phụ thêm tinh thần lực vào Nhậm Thời và Đoan Mộc Úc. Cậu chưa từng thử qua, đây là lần đầu, vừa không được làm tổn thương họ, vừa phải thấy được những gì họ thấy, nghe được những gì họ nghe. Chỉ một lúc, Thích Ngô đã toát mồ hôi.

Phục Niệm nhìn thấy, trong lòng càng thêm hận Đơn Thừa, sớm muộn gì hắn cũng sẽ gϊếŧ tên đó.

---

Tầng một, sảnh lớn, trước cửa.

Băng An và Đoan Mộc Úc tiến lên, từ từ mở cánh cửa đã nhốt họ bảy ngày qua. Thường ngày luôn có lực sĩ canh gác, có lẽ giờ không phải giờ ăn nên không thấy ai.

Cửa từ từ mở ra, ánh sáng bên ngoài lọt vào, từng tia từng sợi, lay động lòng người.

Họ đã lâu không ra ngoài, đặc biệt trong khách sạn, ngày nào cũng bị ép tiêu tiền, buộc ở trong phòng, không thì sẽ biến mất không rõ lý do.

Giờ họ cuối cùng cũng được bước ra khỏi nơi này.

Thích Ngô cũng thông qua tầm mắt của Nhậm Thời và Đoan Mộc Úc, nhìn khe cửa ngày càng rộng.

"Golconda là một nơi tuyệt đẹp, chúc người chơi có khoảng thời gian vui vẻ." Thích Ngô bỗng nhớ lại câu nói của hệ thống lúc bắt đầu.

Họ ở khách sạn bảy ngày, từ khi vào chưa từng ra ngoài, làm sao có thể vui vẻ?

Thông qua tinh thần lực, Thích Ngô thấy khe cửa ngày càng rộng, ánh sáng càng nhiều, làn gió mát lùa vào, cậu như đang đứng ở đó.

Cửa mở, bầu trời sau mưa trong vắt, ánh nắng dịu dàng chiếu xuống khiến người ta thoải mái.

Nhưng với tư cách người chơi, họ hiểu rõ đây chỉ là chiêu trò của trò chơi. Băng An đặc biệt nghĩ vậy, giống như nấm càng rực rỡ càng độc.

Dưới sự dẫn dắt của Băng An và Đoan Mộc Úc, mọi người bước ra ngoài.

Ngay lập tức, những tiếng hét thất thanh vang lên từ đám người chơi. Không chỉ họ, ngay cả Nhậm Thời, Đoan Mộc Úc và Băng An cũng không nhịn được hít một hơi.

Thích Ngô thông qua tinh thần lực, cũng thấy cảnh tượng này. Không khác nhiều so với suy đoán của cậu, nhưng về số lượng vẫn khiến người ta kinh ngạc.

Bên ngoài cửa, Nhậm Thời: "Đêm qua chúng ta thật lợi hại."

Đoan Mộc Úc: "Đúng vậy, chống đỡ cả đêm, hết đợt này đến đợt khác." Nhìn cảnh tượng trước mắt, Đoan Mộc Úc không thể nào cười nổi.

---

Tiểu Minh