Sau khi bị ép vào giấc ngủ, Thích Ngô lại một lần nữa bước vào giấc mơ.
Lần này, ngay cả khi ở trong mơ, Thích Ngô vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ phòng khách.
Khung cảnh trước mắt vẫn là đống đổ nát hoang tàn như lần trước, nhưng khác biệt là lần này dường như không còn bóng dáng quái vật nào trong đống đổ nát nữa?
Ít nhất là Thích Ngô không cảm nhận được.
Vậy tại sao phó bản lại kéo cậu vào đây? Thậm chí còn bày trò ép đi ngủ.
Thích Ngô không lơ là cảnh giác, cậu vẫn nhớ lời của Đoan Mộc Úc và Nhậm Thời đã nói: nơi này không chỉ có quái vật màu nâu xanh, mà còn có một đám côn trùng đen trông có vẻ tầm thường nhưng sức sát thương cực lớn.
Thích Ngô cẩn thận kiểm tra bốn phía trước sau trái phải, nhưng chẳng phát hiện ra bất kỳ sinh vật sống nào.
Phó bản đang chơi khăm cậu? Hay chỉ đơn giản là quá nhàn rỗi? Từ khi vào phó bản đến giờ, cái trò chơi chó má này chưa hề lên tiếng.
Cậu cũng đã thử tỉnh dậy trong hiện thực, nhưng dù thử bao nhiêu lần cũng đều thất bại.
Đúng lúc Thích Ngô quyết định ngồi xuống suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo, trong đống đổ nát bỗng có động tĩnh.
Không phải do Thích Ngô tai thính, mà là vì xung quanh quá yên tĩnh, bất kỳ tiếng động nhỏ nào lúc này cũng trở nên vô cùng rõ ràng.
Từ trong đống đổ nát trước mặt vang lên một tràng ho khan dồn dập, bất kể bên trong là người hay quái, cũng đều khiến người ta cảm thấy như sắp chết tới nơi.
Một lúc lâu sau, tiếng động dừng lại.
Chết rồi chăng? Thích Ngô trong lòng vẫn không buông lỏng cảnh giác.
Ngay sau đó, đống đổ nát lại có động tĩnh, lần này không phải tiếng ho, mà rõ ràng là có thứ gì đó sắp chui ra từ đống đổ nát.
"Thích Ngô, lâu rồi không gặp."
Thích Ngô buông rơi khúc gỗ nhặt được để phòng thân, cả người vẫn đang trong trạng thái ngây ngô.
"Phục Niệm?"
Người đối diện bước tới, vết máu đỏ tươi nổi bật trên áo sơ mi trắng thu hút ánh nhìn.
Người vừa ho sù sụ như sắp chết kia là Phục Niệm?
Thích Ngô không đứng yên được nữa, vô số câu hỏi trong lòng giờ phút này cũng không thể hỏi ra, cậu bước nhanh về phía trước đỡ lấy Phục Niệm.
"Cậu cũng bị ép ngủ rồi bị kéo vào giấc mơ phải không?" Thích Ngô vừa dùng vạt áo lau vết máu cho Phục Niệm, vừa cố ý hỏi như không.
Áo Thích Ngô đang mặc là áo phông ngắn màu đen, cậu tự hỏi: Tại sao mình không mặc thêm áo khoác nhỉ?
"Ừ, có lẽ tôi vào sớm hơn cậu, nên gặp đám côn trùng màu đen trước."
Ngay cả đám côn trùng màu đen mà cũng biết, Phục Niệm hẳn cũng là người chơi trong phó bản.
Nhưng không hiểu sao, lần này gặp lại Phục Niệm, Thích Ngô cảm thấy đối phương có chút thay đổi, nhưng cụ thể là gì thì lại không nói rõ được.
Dung mạo vẫn tuyệt thế vô song như xưa, chiều cao và thể hình cũng không khác gì so với phó bản trước.
Nhưng nếu bắt buộc phải miêu tả sự thay đổi này, có lẽ chỉ có thể nói là nói nhiều hơn, và cũng trôi chảy hơn. Nhưng đây có phải là thay đổi không?
Lau một hồi lâu, trên áo sơ mi trắng của Phục Niệm vẫn còn vết máu, nhưng ít nhất vết máu ở khóe miệng đã được lau sạch.
"Lần trước trong giấc mơ, tôi chưa kịp nhìn thấy đám côn trùng màu đen thì đã ngất đi, nên tôi cũng không biết làm sao để thoát khỏi giấc mơ này."
Phục Niệm ngẩng đầu: "Cậu muốn ra ngoài?"
Thích Ngô cũng ngẩng đầu, cậu nhớ trong phó bản đầu tiên, Phục Niệm cũng từng hỏi câu này.
Giờ đây cùng một câu nói từ cùng một người, Thích Ngô bỗng hiểu ra sự thay đổi này là gì.
Nếu như Phục Niệm ở phó bản trước là thiếu niên 17, 18 tuổi, thì Phục Niệm lúc này vẫn là thiếu niên, nhưng là thiếu niên 22, 23 tuổi.
Sự thay đổi chính là trưởng thành.
Thích Ngô không trả lời, Phục Niệm tiếp tục: "Tiếc làtôii cũng không có cách nào, nếu là cậu, cậu sẽ làm gì?"
Câu hỏi được đưa cho Thích Ngô, sau khi hiểu rõ sự thay đổi của người trước mặt, cậu cũng không còn gì phải lo lắng nữa.
Theo tình hình hiện tại, Phục Niệm vẫn nằm trong tầm kiểm soát của cậu, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong phó bản này họ sẽ luôn ở bên nhau.
"Nếu là tôi... tôi sẽ bắt cậu trả tiền trước." Cậu vẫn nhớ Phục Niệm còn nợ cậu 300 điểm ở phó bản trước.
"Bởi vì, ở phó bản trước cậu đột nhiên biến mất, lần này nhân tiện cậu đang ở trước mặt, nên tôi đòi điểm trước."
Thích Ngô không mong đợi đối phương thật sự trả lại điểm, cậu đã đoán ra thân phận của đối phương không phải là một người chơi bình thường, mục đích của câu nói này chỉ là vì lúc này trong giấc mơ quá nhàm chán, muốn cải thiện bầu không khí mà thôi.
Nhưng điều cậu không ngờ tới là, Phục Niệm dường như thật sự định trả lại điểm cho cậu?
"Cậu rất thích điểm?" Phục Niệm ở bên cạnh nghi hoặc hỏi.
Thích Ngô nhìn sang, hiếm hoi không tiếp tục đối đáp, cậu cảm thấy nghi hoặc trước sự nghi hoặc của Phục Niệm.
Có ai không thích điểm không? Nếu trên đời thật sự có người không thích điểm, người đó chắc chắn không phải là Thích Ngô.
"Nghỉ ngơi đi, khi giấc mơ sụp đổ, chúng ta sẽ trở lại phó bản."
Đây là câu cuối cùng Thích Ngô nghe thấy trong giấc mơ, sau đó cậu chìm vào giấc ngủ ngay trong mơ.
Thích Ngô: Một lần, hai lần... cậu cũng rất muốn ngủ mà! Thật sự không cần phải ép như thế.
Sáng hôm sau, đồng hồ sinh học trong người đúng 7 giờ đã đánh thức Thích Ngô dậy.
Thích Ngô nhanh chóng kiểm tra qua các vật phẩm bên cạnh, sau đó tập trung kiểm tra xem cơ thể có bị tổn thương gì không.
Vừa kết thúc, nhân viên khách sạn đã hét lớn ngoài hành lang: "Do khách sạn xảy ra sự cố cực đoan nghiêm trọng, tất cả mọi người trong vòng 7 ngày tới không được phép ra vào khách sạn, sắp tới phải phối hợp với cảnh sát điều tra."
Quả nhiên, những ngày tới dù không có thời tiết cực đoan, phía khách sạn cũng sẽ không cho họ ra ngoài.
Thích Ngô theo thói quen đi vệ sinh cá nhân trước, sau đó xuống sảnh tầng một dùng bữa, cậu đã có tờ giấy do quái vật hai đầu ký, ít nhất việc ăn uống cơ bản sẽ không có vấn đề.
Nhưng khi Thích Ngô bước vào phòng tắm, cửa phòng tự động đóng lại.
Ngay lập tức, bồn rửa mặt phát ra tiếng ùng ục, dòng nước trong vắt ban đầu cũng biến thành máu đặc sánh mùi tanh.
Không lâu sau, một cái đầu từ từ nổi lên từ đáy nước.
Như thế vẫn chưa đủ, tường phòng tắm cũng có biến hóa khôn lường.
Một giây trước còn là những viên gạch men và bức tường mới tinh, một giây sau đã trở thành những bức tường mục nát đầy nấm mốc đen, trên tường còn có chữ viết bằng sơn xịt.
"Rời khỏi đây, nếu không sẽ chết." Thích Ngô phủi bụi trên tường, từ từ đọc những dòng chữ viết bằng sơn xịt.
Tám chữ này nói cũng như không, đây vốn là phó bản trong trò chơi, không rời đi đương nhiên sẽ chết.
Thích Ngô liếc nhìn phòng tắm lần cuối, có vẻ như trong thời gian ngắn không thể sử dụng được nữa.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, trò chơi im lặng bấy lâu bỗng có âm thanh.
[ẹt... ẹt... Kết nối tín hiệu thành công]
[Xin chào người chơi Thích Ngô , do phát hiện vật thể không xác định, độ khó phó bản sẽ được nâng từ C lên B]
[Độ khó càng cao, phần thưởng càng nhiều]
Như thể đã đoán trước được phản ứng của Thích Ngô, hệ thống đưa ra điều kiện khiến cậu không thể từ chối.
[Chúc người chơi may mắn]
---
Tiểu Minh