Là một tân thủ, Thích Ngô rõ ràng cảm nhận được hai người kia dường như đang hiểu lầm điều gì đó.
"Chính xác mà nói, đó là phó bản đầu tiên của tôi."
Ai có thể nghĩ người chơi một mình ép game đóng cửa phó bản lại là một tân thủ?
Ai lại có thể nghĩ người giải cứu họ khỏi phó bản lại là người chơi mới vào game?
"... Cậu, xứng đáng bị game để ý."
Phải biết rằng "Cao đẳng An Cẩm" là một trong những phó bản có tỷ lệ tử vong cao nhất, chỉ cần sơ sẩy là bị đồng hóa thành NPC, mãi mãi không thể thoát ra.
"Game không có tên chung, trong lòng cậu nó là gì thì nó là như thế, mỗi người chơi đều có bảng thông tin cá nhân, bảng này tùy tâm mà hiện, và sẽ không bị người chơi khác nhìn thấy."
"Điểm có thể đổi mọi thứ, bao gồm những chuyện đã xảy ra, đang xảy ra và chưa xảy ra trong hiện thực. Nếu cậu khao khát thứ gì đó càng lớn, thì số điểm cần đổi càng cao."
"Game sẽ không dễ dàng thỏa mãn chúng ta đâu."
Không hiểu sao, nghe câu này, Thích Ngô nhớ đến Bính Đa Đa.
"À, quan trọng nhất là mỗi ba ngày phải đăng nhập game tham gia phó bản, nếu không sẽ bị trừ điểm."
Ngô: "..." Game này đúng là chó.
"Đại khái là vậy, điểm còn có thể đổi đạo cụ bảo mệnh trong cửa hàng, trước đây tôi có thể thức tỉnh trong phó bản là nhờ đạo cụ đổi được từ cửa hàng."
Thích Ngô nghĩ thầm, bảng thông tin hiện ra, quả nhiên ở góc bên phải phía trên màn hình có cửa hàng, tiếc là màu xám, có vẻ như cấp độ và điểm của cậu chưa đủ.
"Ngoài đời cậu sống ở đâu?" Đoan Mộc Úc hỏi, thấy Thích Ngô không nói gì, vội vẫy tay, "Tôi không có ác ý, chỉ muốn tải phần mềm cần thiết cho người chơi game vào điện thoại cậu, trên đó có rất nhiều nội dung về game, tôi nghĩ sẽ hữu ích cho cậu."
Cái game quỷ quái này còn có ứng dụng riêng?
"Cậu nói tên đi, tôi về sẽ tự tải." Hiện tại Thích Ngô không muốn tiết lộ địa chỉ của mình.
"Trên cửa hàng ứng dụng không thể tìm được, chỉ có người chơi mời nhau thôi."
Thích Ngô không nghĩ ngợi liền từ chối, "Vậy để sau đi, lần sau tôi mang điện thoại vào."
Đoan Mộc Úc: "... Tôi có thể tò mò một chút được không, tân thủ đều có túi quà, Thích thần mở được kỹ năng gì vậy?"
Nhắc đến chuyện này... Thích Ngô liền phấn chấn.
"Tôi đang dùng nó đây." Thích Ngô mỉm cười nói.
Đoan Mộc Úc đi vòng quanh Thích Ngô mấy vòng, ngay cả Nhậm Thời cũng tập trung nhìn xung quanh.
Nhưng dù vậy, hai người vẫn không phát hiện ra điều gì khác biệt.
"Kỹ năng cá nhân, phục hồi giá trị tinh thần." Thích Ngô tiếp tục cười.
"Cậu mở được kỹ năng tinh thần rồi?! Kỹ năng này hay lắm!" Đoan Mộc Úc lại đi vòng quanh Thích Ngô, lần này còn kéo tay cậu lên xuống, như đang xem một loài động vật quý hiếm.
Thích Ngô: "..." Hành động này có phải là đang châm chọc không?
"Giá trị tinh thần trong phó bản quan trọng như nước trong sa mạc vậy."
Ai có thể đảm bảo sau khi vào game sẽ không bị quái vật trong game dọa sợ? Ai lại có thể đảm bảo trong quá trình giá trị tinh thần không ngừng giảm xuống sẽ không hoảng loạn? Ai lại có thể đảm bảo khi giá trị tinh thần xuống đến giới hạn vẫn có thể phân biệt được quái vật và ảo giác?
Nếu người chơi trong game không phân biệt được thực hư, thì cũng không khác gì quái vật.
Lúc này, Thích Ngô càng không dám nói giá trị tinh thần của mình trong game đã xuống còn 14.
"Vậy cái thứ tinh thần trọng yếu và quý giá này, có khả năng vật chất hóa không?"
Đoan Mộc Úc: "... Chưa từng nghe nói, nhưng nếu là cậu thì có lẽ được."
Giá trị tinh thần của người chơi bình thường trong game đừng nói là vật chất hóa, ngay cả duy trì bình thường để không bị đồng hóa đã là vấn đề nan giải.
Nhưng Thích Ngô rõ ràng không phải một người chơi bình thường.
"Vật chất hóa rồi thì sao? Có tác dụng gì?"
Đoan Mộc Úc: "..." Anh chàng này dám hỏi thật.
"Tinh thần lực cường đại có thể tùy tâm mà động, trên đến suy nghĩ và hành động của người chơi, dưới đến ngũ hành tự nhiên, đều có thể khống chế."
Thích Ngô: "!!" Đây là túi quà tân thủ cậu mở ra? Cái game lừa đảo này có lương tâm rồi?
"Chỉ là quá khó, theo tôi được biết, chưa ai làm được đến mức này."
Thích Ngô gật đầu, trong lòng hiểu rõ, lĩnh vực này còn chưa có ai khai phá, tương lai cậu sẽ là người đầu tiên ăn cua.
"Nói cho tôi cách đăng xuất game đi." Cậu nên ra ngoài rồi.
Cổng đăng xuất game vẫn ở đại sảnh game ban đầu, hóa ra đăng xuất và đăng nhập giống nhau, tùy tâm mà động, cổng sẽ hiện ra.
Nhưng... cậu không đi được.
"Cậu biết đấy, tôi không thể để cậu đi cùng."
Nhậm Thời ở phía sau, đôi mắt lệ nhòa, hai tay nắm chặt Thích Ngô, rất giồng một tiểu tân nương bị ủy khuất.
Nhưng dù Thích Ngô có nói gì, hắn vẫn không buông.
Thích Ngô hết cách, xung quanh đã có không ít người đưa mắt nhìn lại.
"... Vậy tôi đi với cậu, được chứ?"
Nhậm Thời lại ôm chầm, "Được được!"
Ngô: "..." Nói một câu không hợp liền ôm một cái?
Hai người ở dưới ánh mắt "tiễn biệt" của Đoan Mộc Úc đăng xuất game.
Ngay giây tiếp theo, trước mắt Thích Ngô tối sầm, cậu suýt chút nữa đã quên, bây giờ trong hiện thực đang là ban đêm.
Nhậm Thời bật đèn, ánh sáng chói lòa lập tức tràn ngập căn phòng.
"Đây là căn hộ gần đại học H." Cũng là nhà của hắn.
Nhậm Thời thật sự rất vui mừng vì Ngô đồng ý cùng hắn trở về.
Đại học H? Cũng thật trùng hợp, cậu cũng là sinh viên của đại học H, mặc dù đã sắp tốt nghiệp.
Sau một hồi lục lọi của Nhậm Thời, "Thích Ngô nhìn xem, đây là ứng dụng riêng của game."
Đó là một biểu tượng hình đầu lâu màu xám đen, chỉ nhìn đã thấy không lành.
Tiếc là cậu không có thói quen mang theo điện thoại, hiện giờ không có máy.
"Ở đây tôi có rất nhiều điện thoại mới, cậu chọn một cái đi, tôi giúp cậu tải."
Theo tay Nhậm Thời chỉ, quả nhiên có một tủ đủ loại điện thoại đang thịnh hành.
Thích Ngô: "..." Hóa ra Nhậm Thời ngoài đời là một người giàu.
"Từ sau khi bị game chọn, tôi bắt đầu mua điện thoại, sợ ứng dụng game bị phát hiện. Thích Ngô, những chuyện chúng ta trải qua không thể nói với người khác, nếu không họ cũng sẽ bị game ép chọn."
Và những người bị ép chọn, cuối cùng đều sẽ chết thảm ở trong game.
Nhậm Thời nghĩ đến điều gì đó, mặt mày tái mét, thần sắc ủ rũ.
"Tôi sẽ không lấy điện thoại của cậu không, cậu tải ứng dụng xong, có thể khấu trừ 100 điểm, nên hiện tại cậu còn nợ tôi 200 điểm."
Thích Ngô cầm lấy chiếc điện thoại đã tải xong ứng dụng, "Ngủ ngon đi, tôi cũng nên về nhà rồi."
Một lần nữa, Nhậm Thời lại nắm lấy tay cậu.
Thích Ngô: "..."
"Tôi nhất định phải đi, dù cậu có kéo chặt cũng vô dụng. Tôi không thích bị người khác ép buộc kiểu này, nó khiến tôi thấy rất phiền phức."
Trước khi đi, Thích Ngô nói: "Nếu cậu muốn đi theo tôi, vậy thì hãy kiếm điểm đi, dùng điểm để mua thời gian của tôi."
Nhậm Thời hiện giờ không có lấy một điểm, đôi tay nắm chặt Thích Ngô cũng dần buông lỏng.
Hắn phải đi kiếm điểm cho Thích Ngô, như vậy thì sẽ không bị đuổi đi nữa.
Thích Ngô về đến nhà, đã rất khuya, còn may là gần nhau, nên vẫn có thể ngủ ngon.
Nhưng trước khi ngủ, cậu còn có việc phải làm.
---
Tiểu Minh