Chương 11: Đại sảnh game: Giao dịch lỗ vốn

[Phần thưởng người chơi như sau: 1100 điểm trong phó bản]

[Đạt thành tựu cá nhân: Phổ độ chúng sinh (Bạn đã giải cứu hơn 500 người chơi), Màn ra mắt tân binh (Bạn vượt qua bài kiểm tra, giờ đã là người chơi chính thức)]

[Cấp độ hiện tại: F+ (Bạn không phải đồ bỏ, nhưng vẫn là đồ bỏ)]

[Sinh mạng: 75 (Đừng lo, bạn sẽ khỏe lại thôi, chỉ là vấn đề thời gian)]

[Tinh thần: 14 (Người bình thường đã hóa quái vật rồi, nhưng rõ ràng bạn không bình thường)]

[Đang chuẩn bị túi quà tân binh... Chuẩn bị xong, có muốn mở ngay không?]

Vấn đề đặt ra cho Thích Ngô, lúc này đầu cậu hơi choáng váng, hậu quả của việc hao tổn tinh thần quá mức trong phó bản bây giờ mới lộ rõ.

Dưới sự thúc giục của hệ thống, Thích Ngô mặc định mở túi quà.

[Chúc mừng! Bạn nhận được kỹ năng cá nhân "Vật chất hóa tinh thần"]

[Do người chơi hao tổn tinh thần nghiêm trọng, nên mở ra kỹ năng tinh thần, kỹ năng này sẽ đẩy nhanh tốc độ phục hồi]

[Ghi chú: Kỹ năng "Vật chất hóa tinh thần" sẽ tăng cường theo thể chất, công dụng cụ thể cần khám phá thêm]

Cần khám phá thêm?? Nghe bốn chữ này, Thích Ngô biết ngay đây chắc là một kỹ năng vô dụng.

Nhưng sau khi mở kỹ năng, đầu cậu đỡ choáng hơn hẳn.

Ánh mắt cậu dần dịch chuyển về phía Nhậm Thời - kẻ vẫn chưa hoàn hồn.

"Tôi... ra ngoài rồi?" Đến tận lúc này, trong đại sảnh game, Nhậm Thời vẫn không dám tin mình đã thoát khỏi phó bản, mà nguyên nhân chính là nhờ người trước mặt.

Thích Ngô chậm rãi bước tới, dừng trước mặt Nhậm Thời: "Nhậm Thời là tên trong game, hay tên thật của cậu?"

Từ giây phút ngơ ngác không thể tin nổi, Nhậm Thời nhìn thấy Thích Ngô liền ôm chầm lấy.

"Tên thật, tên thật của tôi là Nhậm Thời." Vừa nói, cánh tay hắn lại siết chặt hơn.

Nếu có ai đi ngang, sẽ thấy một gã cơ bắp khóc lóc ôm chặt lấy một chàng trai gầy gò xanh xao, mà chàng trai kia rõ ràng sắp bị siết chết.

Một lúc lâu sau, vẫn không nghe Thích Ngô ở trong lòng nói gì, Nhậm Thời đành buông tay.

Thích Ngô mặt mũi tím tái, không chết trong phoa bản, mà suýt nữa chết ở đại sảnh game.

Cậu thở gấp, chưa bao giờ cảm thấy hít thở không khí tự do lại tuyệt vời đến thế.

Bình tĩnh lại, Thích Ngô lên tiếng: "Được rồi, Nhậm Thời."

"Cậu cũng biết, trong phó bản, tôi đã cứu cậu. Vì vậy, trả phí bảo kê đi? Không nhiều đâu, 300 điểm." Thích Ngô không phải người tốt, những người khác thoát được là nhờ Đoan Mộc Úc, hơn nữa cậu chưa từng gặp họ, lần đầu gặp mặt đã đòi tiền thì hơi không phải.

Nhưng Nhậm Thời thì khác, gã này trong phòng giáo vụ còn định động thủ với cậu, bồi thường chút điểm là hợp lý.

"Nhưng tôi không có điểm. Tôi ở trong game quá lâu, điểm sớm đã hết rồi."

Từ câu đầu tiên Nhậm Thời mở miệng, Thích Ngô đã biết, lại là một giao dịch lỗ vốn.

Hiện tại cậu chỉ có 1100 điểm, không biết có đủ chuộc lại viện phúc lợi Xuân Phong trong hiện thực không.

Thích Ngô vừa định đi, Nhậm Thời vội nói: "Nhưng tôi có thể kiếm, tôi sẽ kiếm được rất nhiều điểm, đều đưa cho cậu."

Chưa dứt lời, hắn tiếp tục nói: "Chỉ cần cho tôi đi theo, tôi sẽ kiếm được rất nhiều điểm."

Điểm? Thứ này cậu cũng kiếm được, Thích Ngô không thiếu thời gian để kiếm điểm, hiện tại cậu thiếu chính là điểm.

"Rất tiếc phải nói với cậu, tôi tự kiếm điểm cũng được, nên cậu không cần theo tôi." Hơn nữa không có người khác quấy rầy, có lẽ tốc độ kiếm điểm còn nhanh hơn.

Nhậm Thời mặt mày tái mét, hắn nắm chặt vạt áo Thích Ngô, dù biết kết quả nhưng vẫn không muốn buông.

Đoan Mộc Úc đi tới, thấy cảnh một gã da đen gần một mét chín, mắt lệ nhòa kéo lấy một chàng trai gầy gò lạnh lùng.

"Chà chà, không biết còn tưởng hai người đang diễn phim ngôn tình." Đoan Mộc Úc không biết kiếm ở đâu được một cái ghế nhỏ và nắm hạt dưa, nhai ngấu nghiến.

Thích Ngô đau đầu, Nhậm Thời dường như đã dính chặt lấy cậu, đáng tiếc sức lực cậu không bằng đối phương, không thể thoát khỏi cánh tay kia.

"Cậu buông tay trước, tôi không chạy đâu." Nhậm Thời không có điểm, nhưng Đoan Mộc Úc còn nợ cậu điểm.

Thấy Thích Ngô không có ý định bỏ chạy, Nhậm Thời miễn cưỡng buông tay.

"Đoan Mộc Úc đúng không? Điểm của cậu đâu?" Thích Ngô cười hỏi.

Công hội Ngân Hà nghe tên là đã thấy to lớn, hơn nữa Đoan Mộc Úc còn là nhị gia, chắc chắn có điểm.

"Ôi, nói đến điểm nghe phàm tục quá, tôi là nhị gia của công hội Ngân Hà, sẽ thiếu điểm của cậu sao?"

Thích Ngô: "..." Cảm ơn, cậu thật sự muốn phàm tục.

Thấy vẻ mặt không tin của Thích Ngô, Đoan Mộc Úc tiếp tục nói: "Tôi dẫn mọi người tham quan công hội Ngân Hà, thuận tiện trả điểm cho cậu."

Nói sớm thế này thì tốt biết bao, Thích Ngô là người đầu tiên đi theo, lúc này cũng không quan tâm Nhậm Thời phía sau nữa, hắn muốn theo hay không thì tùy.

Thích Ngô theo Đoan Mộc Úc đi vòng vèo một hồi, dừng chân trước một ngôi nhà ngói ọp ẹp.

Ngôi nhà trong gió trông chênh vênh, thậm chí Thích Ngô cảm thấy chỉ cần một trận mưa, đại bản doanh công hội Ngân Hà sẽ tan biến.

Đây là công hội Ngân Hà?? Xong rồi, điểm của Đoan Mộc Úc chắc cũng không trả nổi.

"Cậu cũng thấy rồi đấy, công hội của chúng tôi đang trong giai đoạn xây dựng ban đầu, thật sự không có điểm để trả."

Cậu quá ngây thơ, game đã kinh khủng, người trong game còn kinh khủng hơn.

"Khi nào có điểm, nhớ trả tôi, tôi sẽ không định kỳ tới công hội."

Tính toán thời gian, cậu vào game đủ lâu rồi, nên đăng xuất.

Chưa kịp bước đi, tay đã bị hai người níu lại. Đoan Mộc Úc và Nhậm Thời.

"Thế thì tội cho cậu quá, thế này đi, cậu gia nhập công hội của chúng tôi, làm tam gia, phụ trách tài chính, được không?"

Thích Ngô trong đầu suy tính, Đoan Mộc Úc vẫn không ngừng thuyết phục.

"Cậu nghĩ xem, toàn bộ điểm và đạo cụ công hội đều ở trong tay một người, lúc đó muốn bao nhiêu điểm có bấy nhiêu."

"Còn Nhậm Thời tiểu đệ đệ, nếu gia nhập công hội, có thể ngày ngày gặp Thích Ngô."

Thích Ngô: "..." Lừa người kiểu này cũng được sao?

"Mỗi tháng 500 điểm, tôi sẽ ở lại." Đi làm còn có lương nữa là.

Đoan Mộc Úc đồng ý ngay: "Được." Nếu công hội có điểm.

Thế là dưới sự thuyết phục và dụ dỗ của Đoan Mộc Úc, Thích Ngô và Nhậm Thời đều gia nhập công hội Ngân Hà.

"Chuyện này đã xong, vậy tôi muốn hỏi, trò chơi này làm sao để thoát ra?" Thích Ngô ở trong game quá lâu, không biết bên ngoài có chuyện gì lớn xảy ra không.

"?"

"Thích thần, cậu không biết?"

Thích Ngô không biết sao mình lại thành Thích thần, nhưng nhìn phản ứng của họ, không lẽ cậu phải biết?

---

Tiểu Minh