Chương 10: Cao đẳng An Cẩm: Cơn mưa hoa giấy trắng

Thích Ngô thực ra cũng không có cách nào hay hơn, cậu chỉ biết phải vào bên trong mới lấy được chìa khóa thông quan, mà cậu lại không vào được, Đoan Mộc Úc cũng không vào được.

Người có thể vào là Phục Niệm, giờ cũng đã biến mất.

Nhưng vẫn còn những thứ có thể vào, ví dụ như đội tuần tra mà bọn họ gặp trước đó.

"Cậu điên rồi, điên thật rồi."

Đoan Mộc Úc vừa thu xếp đồ đạc vừa lẩm bẩm, Thích Ngô này lại muốn dụ đội tuần tra đến, không phải một tên, mà là cả mười tên.

"Mỗi đội tuần tra đều có một đội trưởng, chín con quái vật kia chỉ nghe theo lệnh đội trưởng." Muốn dụ phải dụ cả mười.

Một đội tuần tra có sáu tên có thể vào trong tường, bốn con quái vật bên ngoài có một tên là đội trưởng, chỉ cần khống chế đội trưởng ở bên ngoài, đợi quái vật trong tường lấy chìa khóa xong rồi dụ chúng ra, là có thể lấy được chìa khóa.

"Thích Ngô, cậu phải biết, tưởng tượng thì đẹp đẽ nhưng thực tế lại phũ phàng, nếu thật sự làm thế, có thể chúng ta sẽ chết ở đây."

Thích Ngô đương nhiên biết rủi ro rất cao, nhưng nếu không lấy được chìa khóa, phó bản không thể kết thúc, trò chơi không thể thông quan, việc cậu muốn làm cũng không thành.

"Mạng chỉ có một, cậu có muốn đánh cược với tôi không?" Việc cần làm rất nguy hiểm, dù có thêm một người là thêm cơ hội thành công, Thích Ngô rất muốn đối phương ở lại, nhưng nếu họ không nguyện ý, cậu cũng không ép.

Đoan Mộc Úc trong lòng không tán thành, nhưng nghĩ lại, từ khi quen biết đến giờ hình như không có việc gì mà anh chàng này không làm được.

Huống chi Thích Ngô còn cứu mạng hàng vạn người chơi trong phó bản, cậu vốn không cần làm nhiều việc như vậy.

"Nghĩ gì thế? Tôi cũng phải qua cửa mà, anh em cùng nhau liều." Đoan Mộc Úc không thu dọn nữa, đã quyết định làm thì sẽ dốc toàn lực.

Theo hiểu biết của Thích Ngô về phòng giáo vụ, sau thời gian dài như vậy, đội tuần tra đáng lẽ đã xuất hiện, nhưng hai người bàn bạc cả nửa ngày, lại không thấy bóng dáng một con quái vật nào.

Không chỉ lúc này, bao gồm cả lúc cậu đi lấy chìa khóa, chấm bài trong phòng lưu trữ, trên đường quay lại, đều không gặp quái vật.

"Rất kỳ lạ."

"Giống như sự tĩnh lặng trước một cơn bão."

Hai người đồng thanh nói.

"Việc không nên chậm trễ, tôi ra ngoài xem trước, cậu đợi ở đây, nếu hai tiếng sau tôi không quay lại, cậu hãy đi trước."

Thích Ngô dựa vào trí nhớ quay lại nơi cánh tay trái bị gãy, nơi đó không còn dấu vết nào của quái vật, chỉ còn lại một hố lớn trên đường và bức tường đổ nát.

Cậu nhớ rất rõ, sau khi dùng sức kéo quái vật vào tường rồi bỏ chạy, con quái vật đó bị đồng loại trong tường tấn công, lúc đó Thích Ngô dù đã chạy rất xa vẫn nghe thấy tiếng thét.

Nếu vậy, hiện trường sao có thể sạch sẽ như thế? Mảnh vỡ, máu, thi thể, cánh tay gãy... tất cả đều biến mất.

Quay lại chỗ cũ, Phục Niệm vẫn chưa về, chỉ có Đoan Mộc Úc đang gõ gõ vào tường, thấy Thích Ngô quay lại liền dừng tay.

"Vừa rồi bức tường có động tĩnh, giống như... giống như bị đau bụng vậy." Không nghĩ ra ví dụ nào hay hơn, theo những gì Đoan Mộc Úc thấy, chính là đau bụng.

"Ùng ục, cả bức tường phồng lên rồi lõm xuống, lặp đi lặp lại." Cảnh tượng này chẳng phải đau bụng thì là gì?

Hiện trường đánh nhau không có dấu vết của quái vật, mà trên đường đi cũng không gặp đội tuần tra.

Càng ngày càng nhiều chi tiết hiện lên trong đầu Thích Ngô, như được khai sáng, cậu hiểu ra.

"Đội trưởng tuần tra đã chết, bị thuộc hạ gϊếŧ nhầm, ba bức tượng người còn lại cũng bị quái vật trong tường gϊếŧ, quái vật trong tường không ra ngoài, chúng vẫn ở trong đó."

Vấn đề vừa khó lại vừa dễ.

Họ không cần tốn sức dụ quái vật vào tường, nhưng đầu đàn đã chết, không cách nào điều khiển quái vật trong tường.

Đang suy nghĩ, bức tường lại động đậy.

Một bức tượng đội mũ lễ phục từ trong tường bước ra, khuôn mặt vẫn không rõ, sau khi hắn ra ngoài, bức tường sụp đổ ầm ầm.

Thích Ngô và Đoan Mộc Úc đề phòng tối đa, nhưng rất nhanh họ phát hiện, bức tượng này dần dần có hình dạng con người.

"Nhậm... Nhậm Thời?!"

Quái vật trong bức tường này, lại là Nhậm Thời!

Thích Ngô nhớ lại ở giảng đường, cậu từng tát Nhậm Thời một cái, hy vọng hắn không nhớ.

Dù là quái vật quen biết, nhưng hai người vẫn không dám lơ là, người anh em này từ đầu đã là quái vật.

"Chìa khóa." Quái vật Nhậm Thời ném ra, Thích Ngô giơ tay đón, chiếc chìa khóa bạc rơi gọn vào lòng bàn tay.

Đây là... người nhà?

Có chìa khóa rồi mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn, Đoan Mộc Úc đã biết đường ra khỏi phòng giáo vụ, việc còn lại chỉ là chạy.

Nhưng dù hai người chạy nhanh hay chậm, bên cạnh luôn có một bức tượng người đi theo.

Khi thật sự bước ra khỏi phòng giáo vụ, hai người hít thở không khí trong lành, chưa bao giờ thấy giảng đường đẹp đến thế.

Giảng đường có sáu tầng, sau khi họ chạy ra, từ trên cao một tờ giấy cháy rơi xuống, bầu trời nửa cam nửa xanh in bóng những tờ giấy đỏ rực, khoảnh khắc đó ngay cả hoàng hôn cũng phải chịu thua.

Tất cả những người khôi phục ý thức đều hét vang, họ xé nát bài thi, ném từ trên cao xuống, hàng ngàn tờ giấy bay lượn khắp nơi, phản chiếu ánh hoàng hôn, cả tòa giảng đường sáng rực như ban ngày.

"Chúng ta nên đi rồi." Thích Ngô kéo Đoan Mộc Úc - kẻ chỉ biết nói "đẹp quá", dẫn Nhậm Thời lên sân thượng.

Cửa sân thượng đã tụ tập hơn ngàn người.

Thích Ngô đưa mắt nhìn qua, trong đó không có nhan sắc tuyệt trần, cũng không có người quen.

Cửa sân thượng mở ra, đám người chơi lần đầu tiên đặt chân lên đây, bên trong còn có một cánh cửa nữa, cánh cửa đó lấp lánh ánh sáng chào đón bọn họ trở về nhà.

[Chúc mừng người chơi Thích Ngô thông quan phó bản "Cao đẳng An Cẩm"]

[Người chơi đạt được... xẹt xẹt... thành tựu]

[Phó bản "Cao đẳng An Cẩm" đóng cửa vĩnh viễn]

[Cùng với sự sụp đổ của các quy tắc trong Cao đẳng An Cẩm, học sinh nơi đây giành lại tự do, từ nay Cao đẳng An Cẩm không còn học sinh, phòng giáo vụ dần hoang vu, cuối cùng buộc phải đóng cửa. Giáo viên và quản lý của Cao đẳng An Cẩm vì trường không còn học sinh cũng dần rời đi, cuối cùng Cao đẳng An Cẩm hoàn toàn đóng cửa...]

Thích Ngô là người cuối cùng rời đi, cậu muốn đợi một người, người đó còn nợ cậu tiền, nhưng mãi đến cuối cùng, vẫn không thấy.

Đại sảnh game.

Thích Ngô lại mở mắt, nhưng trước mắt vẫn không phải là căn phòng quen thuộc.

Xung quanh rất đông người, Thích Ngô cảm thấy mình có hơi nổi bật.

Thực tế những người xung quanh đều là người chơi trốn thoát từ phó bản Cao đẳng An Cẩm, có kẻ bị giam cầm một năm, có người bị giam hơn mười năm.

Họ có thể ra ngoài, đều là nhờ Thích Ngô.

"Mọi người giải tán trước đi, có gì thắc mắc thì có thể đến công hội Ngân Hà để hỏi, tôi là nhị gia của công hội." Đoan Mộc Úc không bỏ lỡ cơ hội, vừa phát danh thϊếp vừa nói to.

Đến lúc này, Thích Ngô mới nhận ra Đoan Mộc Úc có lẽ thật sự là người giàu.

---

Tiểu Minh