Tam hoàng tử không muốn đợi phụ hoàng của hắn xong việc, rời đi vô cùng dứt khoát.
Mạnh Tích Chiêu lại ở lầu một đợi đủ hai canh giờ.
Ngồi trước bàn cờ, Mạnh Tích Chiêu vừa đợi, vừa nghịch những quân cờ một cách lộn xộn. Kim Châu đứng bên ngoài một lúc, sau đó vào nói với cậu: "Lang quân, đã canh ba rồi."
Lúc này Mạnh Tích Chiêu mới đẩy bàn cờ ra, xem ra Hoàng đế hôm nay sẽ không ra ngoài.
Vào thời khắc quan trọng này, đương nhiên cậu không thể ngủ, nhưng lén lút rời đi một lát thì vẫn không có vấn đề gì.
Thế là, cậu tiếp tục để Kim Châu ở lại đây trông chừng, còn mình thì về Tham Chính Phủ báo tin cho cha mẹ.
Bữa tối Mạnh Tích Chiêu không về, nghe Tử Đằng bên cạnh cậu nói Mạnh Tích Chiêu bận việc ở tửu lâu, phu thê Mạnh gia cũng không quản nhiều. Đến tối, trước khi đi ngủ, Mạnh phu nhân cho người đi hỏi Nhị lang đã về chưa, câu trả lời nhận được vẫn là chưa về, Mạnh phu nhân lập tức ngồi không yên.
Nhị lang nhà bà ngoan ngoãn nhất, chưa từng qua đêm không về, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi!
May mà lúc này Mạnh Tích Chiêu đã về, nếu không mẫu thân cậu đã huy động người ngựa ra ngoài tìm cậu rồi.
Lúc Mạnh Tích Chiêu bước vào, Mạnh Cựu Ngọc đang khoác áo an ủi phu nhân của mình, quay đầu thấy cậu đã về, Mạnh Cựu Ngọc đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới nổi giận: "Sao bây giờ mới về? Cũng không biết cho người về báo một tiếng!"
Ở Bất Tầm Thiên, Mạnh Tích Chiêu sợ Hoàng đế đột nhiên triệu kiến nên không ăn gì, bây giờ bụng đói sắp chết, cậu cầm lấy đĩa điểm tâm đã để trên bàn một lúc, cũng không quan tâm mùi vị thế nào, cứ thế nhét vào miệng: "Sự việc khẩn cấp, con đâu có thời gian lo mấy chuyện này."
Mạnh Cựu Ngọc nhíu mày: "Ý gì? Có phải tửu lâu của con xảy ra chuyện rồi không?"
Biết ngay việc Nhị lang làm ăn không đáng tin mà, xem kìa, mới được mấy ngày đã có người đến phá quán, phủ doãn Ứng Thiên làm ăn kiểu gì vậy, ngày mai phải dâng sớ tố cáo ông ta mới được.
Mạnh Tích Chiêu vừa ăn điểm tâm, vừa đắc ý cười hừ một tiếng với cha mình.
Mạnh Cựu Ngọc và phu nhân nhìn nhau, cảm thấy con trai mình có chút ngông cuồng.
Mạnh phu nhân khó hiểu: "Nhị lang, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Mẫu thân đã lên tiếng, Mạnh Tích Chiêu cũng không úp mở nữa, cậu phủi phủi tay áo, vẻ mặt thản nhiên nói: "Không có chuyện gì lớn, chỉ là Bệ hạ đến tửu lâu của con, nghe một lúc khúc nhạc, sau đó bây giờ đang nghỉ lại trong tửu lâu rồi."
Mạnh phu nhân mới chỉ thấy đầu óc ong lên một tiếng, phản ứng của Mạnh Cựu Ngọc còn lớn hơn nhiều.
Ông đứng bật dậy: "Con nói cái gì?"
Tai Mạnh Tích Chiêu suýt bị ông làm cho điếc: "Cha, đêm hôm khuya khoắt, cha không sợ làm đại ca và Kiều Kiều thức giấc sao?"
Mạnh Cựu Ngọc chỉ vào mũi cậu, tức đến run người: "Con còn biết quan tâm đến huynh muội! Chuyện lớn như vậy, sao không báo cho ta một tiếng, con tưởng Bệ hạ dễ hầu hạ lắm sao? Với cái dáng vẻ không biết giữ mồm giữ miệng của con, đắc tội với Bệ hạ, cả nhà chúng ta đều gánh không nổi đâu!"
Mạnh Tích Chiêu thầm "hừ" một tiếng trong lòng.
Xem ra ngài cũng không phải là thần tử trung quân tuyệt đối, lời này của ngà, chỉ thiếu điều chỉ thẳng mặt mắng Hoàng đế hẹp hòi thôi.
Mạnh Tích Chiêu tiếp tục gặm điểm tâm: "Nhưng con có đắc tội với Bệ hạ đâu, Bệ hạ còn nói con rất tốt, nói tận hai lần đấy."
Vẻ mặt giận dữ của Mạnh Cựu Ngọc khựng lại: "Thật không?"
Mạnh Tích Chiêu cười: "Đương nhiên là thật, Tam điện hạ và Tần đại quan đều có thể làm chứng."
Vẻ mặt của Mạnh Cựu Ngọc càng thêm đặc sắc: "Tam điện hạ cũng đến?"
Ngày thường trong cung, Tam điện hạ lúc nào cũng nhìn ông ngứa mắt, hắn sẽ không làm khó con trai mình chứ.
Nghĩ vậy, ông cũng hỏi ra, Mạnh Tích Chiêu làm động tác nhớ lại, rồi lắc đầu: "Không biết, dù sao Bệ hạ thích con, thế là được rồi."
Mạnh Cựu Ngọc cảm thấy rất phức tạp.
Con trai nói đúng, người khác không quan trọng, chỉ cần Hoàng đế thích cậu là được. Đây cũng là nguyên tắc làm quan của Mạnh Cựu Ngọc, nhưng lời này từ miệng con trai ông nói ra, tâm trạng của ông...
Danh tiếng của mình thế nào Mạnh Cựu Ngọc đương nhiên biết rõ, cả đời này của ông cũng chỉ vậy thôi, muốn tẩy trắng là chuyện không thể nào, không bị người ta đào mộ tổ tiên đã là may lắm rồi. Nhưng mà, làm cha mẹ chắc chắn đều hy vọng con cái mọi chuyện đều tốt đẹp. Lão đại Mạnh Tích Ngang thông minh, ông hy vọng hắn có thể trở thành một năng thần, đừng đi vào vết xe đổ của mình. Lão nhị Mạnh Tích Chiêu, thật ra ông cũng hy vọng cậu có thể làm nên sự nghiệp, nhưng biểu hiện trước đây của Mạnh Tích Chiêu thật sự không cho ông cơ hội này, dần dần ông cũng từ bỏ ý định, giống như phu nhân, chỉ mong cậu mỗi ngày đều vui vẻ.
Bây giờ ý định này lại có dấu hiệu nhen nhóm, Mạnh Cựu Ngọc lại phát hiện, con trai mình hình như có chút lệch lạc...
Con trai nhà ai lại nói "Chỉ cần Bệ hạ thích con là được", đây rõ ràng là những lời lẽ tôn sùng của kẻ a dua nịnh hót!
...
Nhưng bây giờ nói những điều này đã muộn, Mạnh Cựu Ngọc vốn định cùng Mạnh Tích Chiêu quay về Bất Tầm Thiên, để tiện trông chừng cậu, tránh cho cậu nói lời gì sai. Mạnh Tích Chiêu sống chết không đồng ý, đùa chắc, nếu Hoàng đế muốn dẫn Mạnh Cựu Ngọc đi, đã sớm đề nghị rồi, ngài không đề nghị, tức là không muốn quá nhiều người biết. Mạnh Tích Chiêu về nhà một chuyến đã dẫn cha mình đến, không khéo sẽ để lại ấn tượng lắm mồm cho Hoàng đế thì sao, vậy thì làm sao cậu triển khai bước tiếp theo được?
Mạnh Tích Chiêu không đồng ý, Mạnh Cựu Ngọc cũng không thể miễn cưỡng, đành phải nói với cậu rất nhiều kinh nghiệm của mình khi ở trước mặt vua, có thể lấy lòng Hoàng đế hay không là thứ yếu, trọng điểm là, ngàn vạn lần đừng đắc tội với Hoàng đế!
Ông nói gì, Mạnh Tích Chiêu đều đồng ý. Trước khi ra cửa, Mạnh phu nhân lấy một chiếc áo choàng mới, tự tay choàng cho Mạnh Tích Chiêu, Mạnh Tích Chiêu ngửa cổ, tiện thể nhìn thoáng qua cha ruột bên cạnh.
Cậu cười nói: "Cha, cha nói xem ngày mai con xin Bệ hạ một chức quan, ngài ấy có cho không?"
Mạnh Cựu Ngọc: "..."
Ông làm bộ muốn đánh người, nhưng bàn tay giơ lên lại không hạ xuống: "Thằng nhóc hỗn xược, con lo mà ngoan ngoãn cho ta! Không được nhắc đến chuyện này!"
Mạnh Tích Chiêu lè lưỡi với ông, sau đó trước khi bàn tay của cha thật sự hạ xuống, cậu đã quay người chuồn mất.
Tức giận nhìn bóng lưng con trai đi xa, Mạnh Cựu Ngọc hít sâu một hơi, quay người lại, phát hiện phu nhân đang nhìn mình chằm chằm.
"Ta chỉ dọa nó thôi."
Mạnh phu nhân liếc một cái, quay người về phòng.
Mạnh Cựu Ngọc: "..."
Trở lại Bất Tầm Thiên, Mạnh Tích Chiêu cởϊ áσ choàng, ngồi lại trước bàn cờ.
Kim Châu bước đến, nói với cậu: "Ngân Liễu đã về rồi."
Mạnh Tích Chiêu hỏi: "Chuyện làm thế nào rồi?"
Kim Châu cười: "Sáng mai, cả phủ Ứng Thiên này sẽ đều biết chuyện ngài và Tang hành thủ* trải qua một đêm xuân phong."
*Danh xưng này thường dùng để chỉ người kỹ nữ/ca kỹ tài nghệ và danh tiếng bậc nhất trong một kỹ viện hoặc một phường hát. Họ chính là "hoa khôi" của nơi đó.
Mạnh Tích Chiêu nghe vậy, không khỏi bật cười: "E là có rất nhiều người, đều sẽ hận ta đến thấu xương."
Kim Châu cảm thấy có chút đau lòng, lang quân tự bôi nhọ danh tiếng của mình, nhưng cũng không còn cách nào khác...
Khoan đã, lang quân nhà nàng hình như có danh tiếng gì đâu.
Vẻ mặt Kim Châu cứng đờ, đều tại lang quân gần đây quá bình thường, khiến nàng lại vì chút chuyện nhỏ này mà đau lòng.