Vị trí địa lý nằm giữa khu trung tâm sầm uất, nhưng lại yên tĩnh như một góc ẩn mình.
Người bình thường chẳng bao giờ có cơ hội tiếp cận, thậm chí cũng không mảy may nghi ngờ, lại càng không biết đây chính là nơi ở suốt gần ba mươi năm qua của Tạ Cẩn Thần – người thừa kế mới của tập đoàn Tạ thị, cái tên khiến giới thương trường thủ đô vừa nghe đã dè chừng.
Chiếc Maybach bản kéo dài phải vòng vèo không ít mới đến được cổng trạch. Nếu không nhờ tay lái lão luyện của tài xế, e là chiếc xe dài gần sáu mét ấy đã chẳng thể xoay sở nổi.
Xe dừng lại, Tạ Cẩn Thần xoa xoa ấn đường, một ngày bận rộn khiến đầu óc có phần choáng váng, tạm thời không muốn nghĩ thêm gì.
Chú Phúc nhìn vào gương chiếu hậu, khẽ nhắc: “Thiếu gia, đến nơi rồi.”
Người ngồi ở ghế phụ chính là trợ lý Hà Dần của anh, tay cầm máy tính bảng, đang rà soát những văn kiện cần phê duyệt.
Bỗng một tiếng “đinh” vang lên, thông báo có tin nhắn. Là trưởng phòng PR gửi đến.
Thấy rõ nội dung, đồng tử Hà Dần khẽ co lại. Anh ta lập tức quay đầu báo cáo:
“Thiếu gia, có người vừa xâm nhập hệ thống của khách sạn thuộc tập đoàn. Đối phương ra tay rất kín kẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Tuy không lấy đi dữ liệu cốt lõi, chỉ tra cứu rồi rút lui, nhưng thông tin khách hàng đã bị lộ.”
Điều khiến anh ta kinh ngạc nhất không phải là dữ liệu bị truy cập, mà là việc có người thực sự vượt qua được hệ thống bảo mật của Tạ thị.
Không phải chưa từng có kẻ to gan thử, nhưng toàn bộ các chi nhánh của Tạ thị đều được bảo vệ bằng những giao thức bảo mật cấp cao nhất, gần như bất khả xâm phạm.
Dù có gan cũng chưa chắc đủ kỹ năng để phá được lớp phòng tuyến này.
Mà nay lại có người đột nhập được, cho dù chưa gây thiệt hại nghiêm trọng, cũng là điều không thể xem nhẹ.
Chú Phúc đứng bên nghe vậy mà tim cũng đập thình thịch. Tập đoàn Tạ thị rễ sâu thân vững, nhân sự lên tới mấy chục nghìn người, vậy mà còn để xảy ra chuyện thế này… đúng là nỗi nhục của phòng kỹ thuật.
Ông thầm nghĩ, lũ chuyên gia vẫn vênh váo kia chắc cũng nên được “giáo huấn” lại một phen.
Vậy mà Tạ Cẩn Thần lại chẳng hề chau mày, dáng vẻ vẫn điềm đạm, ánh mắt không gợn sóng. Anh bình thản hỏi:
“Khách sạn nào?”
Hà Dần chú ý thấy ngón cái của anh đang xoay nhẹ chuỗi hạt san hô nơi cổ tay… một chi tiết rất nhỏ, nhưng theo kinh nghiệm bám sát anh bao năm, Hà Dần biết rất rõ: Tạ Cẩn Thần đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Cắn răng, Hà Dần đáp: “Khách sạn quốc tế Hy Trân.”
Chú Phúc tròn xoe mắt, trong đầu lập tức nghĩ đến một chuyện… Thật trùng hợp.
“Thiếu gia, đây chẳng phải là nơi tối qua ngài đã…”
“Được rồi.”
Tạ Cẩn Thần tháo kính, chậm rãi dùng khăn lau sạch tròng kính.
Trong lòng anh đã rõ như gương. Không ngờ cô gái đó lại có bản lĩnh đến vậy… dám xâm nhập hệ thống chỉ để điều tra anh.
Cô nôn nóng thật đấy, anh còn chưa kịp hành động thì cô đã tự dâng mình đến tận cửa.
Anh dặn Hà Dần: “Chuyện này tôi biết rồi, không cần điều tra thêm.”
Hà Dần ngẩn người nhìn anh, ngoảnh sang tìm sự xác nhận từ chú Phúc.
Chú Phúc chỉ chớp mắt ra hiệu: đừng hỏi nữa.
Hà Dần: “?”
Cũng may, phòng tổng thống tại khách sạn quốc tế Hy Trân không đăng ký thông tin của Tạ Cẩn Thần, vì khách sạn này quanh năm suốt tháng đều dành sẵn một dãy phòng riêng cho anh.
Vị trí này rất gần với trụ sở chính của tập đoàn Tạ Thị, những ngày Tạ Cẩn Thần làm việc muộn, anh thường ở lại tại tầng cao nhất của khu Hy Trân.