Chương 50: Cố Đáp ứng bệnh

Lời vừa dứt, khi đi ngang qua "Thảo Nê Mã": "Thảo Nê Mã" đột nhiên không hề báo trước mà tung vó, một vó đá Thải Liên ngã xuống hố cây bên cạnh.

Mọi người nén cười, Thải Liên đau đến mức kêu la không ngừng: "Các ngươi còn cười sao? Mau đến kéo ta một cái!"

Ninh Tiêu Tiêu: "Lát nữa tiểu chủ tỉnh dậy phải uống thuốc, các ngươi mau đi chuẩn bị thuốc đi, để tiểu chủ dậy là có thể uống được thuốc ấm nóng. Ta sẽ cột ngựa ở hậu viện, lát nữa sẽ đến tìm các ngươi."

Mọi người vội vàng tản ra, Ninh Tiêu Tiêu huýt sáo, dắt theo "Thảo Nê Mã" yêu quý của nàng, nghênh ngang đi ngang qua trước mặt Thải Liên, ngay cả ả cũng không thèm nhìn lấy một cái.

Cùng lúc đó, Triều Dương Cung.

Tam Phúc đến trước ngự tiền bẩm báo: "Hoàng thượng, việc người giao đã được hoàn thành rồi."

Lục Lâm Uyên đang bận phê duyệt tấu chương, cũng không ngẩng đầu lên: "Nàng đã đặt tên gì cho nó?"

Tam Phúc nói: "Nàng ấy nói là Thảo Nê Mã. Lại còn nói cảm hứng là từ Hoàng thượng mà ra."

"Nàng ấy đặt cái tên tào lao này thì liên quan gì đến trẫm... Thảo Nê Mã?" Lục Lâm Uyên lặp đi lặp lại hai lần cái tên kỳ lạ này, lắc đầu:

"Thôi vậy, một cung nữ xuất thân thì có thể đặt được cái tên gì có trình độ chứ. Thảo Nê Mã thì cứ Thảo Nê Mã đi."

Kể từ hôm "thị tẩm" trở về, Cố Tự Cẩm liền không ra khỏi cửa cung nữa.

Lần này nàng thật sự bị bệnh rồi.

Bộ tập thể dục mà Lục Lâm Uyên bắt nàng làm đơn giản là còn nhiều hơn cả lượng vận động của bài "Bản Thảo Cương Mục" của Lưu Canh Hoành, khiến cho một nữ tử nhu nhược hiền lành như Cố Tự Cẩm, sau khi về cung nằm liệt giường cũng không nhịn được mà than vãn một câu:

"Ta chỉ là bị bệnh thôi, nhưng Hoàng thượng hình như muốn nhân cơ hội này lấy mạng ta..."

Mấy ngày nàng bị bệnh này, Đoan Phi sống cùng nàng, gần như ngày nào cũng đến thăm nàng.

Hoàng hậu và Lệ Phi, Tuệ Tần cũng đã đến một lần, dặn dò nàng nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng tốt thân thể mới là quan trọng nhất.

Nhưng nàng ghi nhớ cung quy, để tránh bị người khác dị nghị, nghỉ ngơi bốn năm ngày thân thể mới vừa có chút khởi sắc, nàng liền đến Phượng Loan Cung thỉnh an Hoàng hậu.

Hoàng hậu thấy nàng đến, lập tức sai cung nhân trải lên chỗ ngồi của nàng một tấm nệm lông ngỗng mềm mại thoải mái, mỉm cười với nàng: "Người đã hoàn toàn khỏe rồi chứ?"

Cố Tự Cẩm: "Đa tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm, tần thϊếp đã khỏe hơn nhiều rồi."