[Hoàn thành nhiệm vụ: giá trị cốt truyện chính sụp đổ +1%. Thất bại: sinh mệnh ký chủ -10%. Sinh mệnh về 0 thì sẽ tử vong.]
???
Nhiệm vụ gì mà máu chó thế này?
Thôi, dù sao cuộc đời cô cũng đã máu chó đến vậy rồi, nhận mệnh thôi...
Sáng sớm ngày hôm sau, khi đi quét dọn tẩm cung bạo quân, Ninh Tiêu Tiêu nhân lúc không ai để ý, len lén chui vào gầm long sàng. Suốt cả ngày cô không dám thở mạnh, mãi đến giờ tý, chắc chắn Lục Lâm Uyên đã ngủ, cô mới che mặt bằng một tấm khăn, lặng lẽ bò ra.
Đứng trước giường, trong ánh trăng mông lung, cô chăm chú quan sát chàng.
Lục Lâm Uyên khép mắt, hàng mi dài dày rủ xuống, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, đường nét quai hàm lưu loát cùng hầu kết gợi cảm nổi bật... Từng chi tiết đều toát ra du͙© vọиɠ dã tính.
Trong nguyên tác miêu tả chàng là xuân dược biết đi, quả thực chẳng hề khoa trương chút nào.
Khụ khụ, việc chính quan trọng hơn!
Đôi tay tội lỗi của cô khẽ lật chiếc chăn trên người Lục Lâm Uyên, để lộ bờ ngực rắn chắc cùng cơ bụng sáu múi.
Nhiệm vụ là phải nhéo ngực bạo quân lúc hắn tỉnh táo.
Ngủ thì hiển nhiên không tính rồi.
Ninh Tiêu Tiêu bèn lấy dũng khí, vỗ nhẹ vai chàng, khẽ gọi: “Hoàng thượng, dậy đi tiểu thôi.”
Quả nhiên, bạo quân lập tức mở bừng mắt.
Không chút chần chừ, Ninh Tiêu Tiêu nhanh chóng đặt tay lên ngực chàng, mạnh mẽ nhéo một cái...
Cô vốn định nhéo xong liền ấn nút tạm dừng, rồi chuồn đi ngay.
Không ngờ phản ứng của Lục Lâm Uyên nhanh đến mức đáng sợ, gần như ngay khoảnh khắc cô chạm vào, chàng đã túm chặt lấy cổ tay cô.
“Kẻ nào to gan!”
Lực đạo mạnh mẽ khiến Ninh Tiêu Tiêu đau đến nước mắt ròng ròng. Sợ chàng nhận ra giọng mình, cô không dám mở miệng, chỉ có thể mắng thầm trong lòng:
[Cái tên cẩu hoàng đế này sao lại phản ứng nhanh thế chứ...]
Lông mày Lục Lâm Uyên nhíu lại, trong mắt hiện lên tia nghi ngờ.
Giọng nói này, rõ ràng giống hệt với giọng chàng nghe thấy ngày hôm qua!
Chàng gần như có thể khẳng định, kẻ dám nhéo ngực, chính là Ninh Tiêu Tiêu đã từ trên trời rơi xuống vào lòng mình!
Nàng vậy mà hết lần này tới lần khác thăm dò giới hạn của chàng, còn dám mắng mình là cẩu hoàng đế?
Quá đáng!
Sát khí trong mắt Lục Lâm Uyên càng thêm nặng, chàng đột ngột ngồi dậy, một tay bóp chặt cổ Ninh Tiêu Tiêu, tay kia chuẩn bị xé khăn che mặt của nàng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Tiêu Tiêu hoảng loạn nhắm mắt, ấn xuống nút tạm dừng văn bản trong đầu.