Chương 48: Cái tên cẩu hoàng đế này bị lừa đá vào đầu rồi sao

Tam Phúc ngẩng cằm "Ừm" một tiếng, đợi họ đứng dậy rồi nói tiếp: "Nếu chủ tử nhà các ngươi đang bệnh, vậy thì gọi Ninh Tiêu Tiêu ra đây đi."

Lúc đó Ninh Tiêu Tiêu đang ở trong điện chăm sóc Cố Tự Cẩm, nghe thấy có người gọi mình ngoài sân, vội vàng đáp lời rồi bước ra.

Nàng thấy Tam Phúc dắt ngựa đến, trong lòng đương nhiên cũng cảm thấy kỳ lạ.

Thải Liên nói chuyện đầy châm chọc: "Đây là Hoàng thượng ban thưởng cho tiểu chủ, Hoàng ân vô thượng vinh quang, ngươi trốn trong phòng không ra tạ ơn là bất kính. Ngươi còn ngây ra đó làm gì!? Còn không mau quỳ xuống tạ ơn!"

Ninh Tiêu Tiêu thật sự không thể chịu nổi dáng vẻ ỷ thế hϊếp người của Thải Liên.

Nàng hận không thể lập tức xông lên xé nát miệng Thải Liên, nhưng Hoàng thượng ban thưởng cho chủ tử nhà mình, nàng quả thật nên quỳ tạ thánh ân.

Thế là nàng không so đo với Thải Liên, đầu gối vừa mềm nhũn đã định quỳ xuống.

Nào ngờ Tam Phúc lại đỡ nàng một tay, cười nói với nàng: "Ngươi không cần quỳ, dù sao thì Hoàng thượng còn có lời muốn tạp gia mang đến cho ngươi."

Từ trước khi Lục Lâm Uyên còn là Hoàng tử, Tam Phúc đã theo hầu bên cạnh hắn, có thể nói là lớn nhỏ luôn cận kề.

Người hiểu rõ Lục Lâm Uyên nhất trên đời này, không phải Thái hậu, mà chính là y.

Chỉ một ánh mắt của chủ tử, Tam Phúc liền có thể hiểu được ý nghĩa.

Những năm qua, y chưa từng thấy ai đắc tội Lục Lâm Uyên mà còn có thể sống sót "lành lặn".

Ninh Tiêu Tiêu là người đầu tiên, hơn nữa không chỉ đắc tội Lục Lâm Uyên một lần, mà là liên tiếp điên cuồng thử thách giới hạn của Lục Lâm Uyên.

Tam Phúc suy đoán rằng hành động bất thường như vậy của Lục Lâm Uyên, lời giải thích hợp lý duy nhất chính là hắn đã để ý Ninh Tiêu Tiêu.

Cho nên trong mắt Tam Phúc đã xem Ninh Tiêu Tiêu là chủ tử tương lai, đương nhiên đối đãi với nàng thái độ khiêm nhường, cung kính.

"Hoàng thượng đã nói, con ngựa này tuy là ban thưởng cho Cố Đáp Ứng, nhưng chỉ cho phép một mình Ninh Tiêu Tiêu chăm sóc. Người khác không được chạm vào, không được sờ mó. Nếu làm bị thương ngựa, coi chừng cái đầu của các ngươi!"

"Ta?" Vẻ mặt Ninh Tiêu Tiêu không thể tin được, chỉ vào mình.

[Cái tên cẩu hoàng đế này bị lừa đá vào đầu rồi sao? Tự dưng không không lại tặng ta ngựa làm gì? Lại còn bắt ta hầu hạ nó ăn uống, ị đái nữa? Cứu mạng, cái tên to xác này hôi thối chết đi được!]