Chương 47: Tặng ngựa

Các Thiết Vệ ôm quyền lĩnh mệnh, đồng thanh nói: "Thuộc hạ xin tuân theo thánh chỉ."

Sau khi căn dặn xong việc chính, Lục Lâm Uyên đang định phê duyệt tấu chương, chợt lại nhớ ra một chuyện, bèn phân phó Tam Phúc:

"Ngươi hãy đến Thượng Tứ Viện dắt một con ngựa tốt, mang đến Chung Túy Cung tặng cho Cố Đáp Ứng, nói là trẫm đặc biệt ban thưởng cho nàng để khen ngợi công lao thị tẩm tối qua."

"Ách cái này..." Tam Phúc lộ vẻ khó xử: "Ôi chao Hoàng thượng ngài thật biết đùa, nô tài từng nghe nói thị tẩm xong được ban thưởng vàng bạc châu báu, nhưng đây là lần đầu thấy có người được ban ngựa..."

Lục Lâm Uyên liếc xéo y một cái, không giận mà uy: "Ít nói nhảm! Trẫm đã lệnh ngươi làm thì ngươi cứ làm!"

Tam Phúc gật đầu lia lịa, đang vội vã muốn đi, Lục Lâm Uyên gọi y lại: "Dắt ngựa đi rồi dặn dò một tiếng, con ngựa này do Ninh Tiêu Tiêu phụ trách chăm sóc, những người khác không được nhúng tay. Còn về cái tên..."

Hắn lộ ra nụ cười đùa cợt, cất giọng nói lớn: "Cũng để nàng đặt."

Khi Tam Phúc dắt một con ngựa màu hồng táo đến Chung Túy Cung, ngay lập tức đã thu hút sự vây quanh của mọi người.

Con ngựa ngẩng cao đầu kiêu hãnh, bờm dài rũ xuống, đôi mắt nâu to lạ thường, lông mi dài và cong vυ"t, trong con ngươi còn có thể phản chiếu bóng người.

Xét về phẩm chất, đây được xem là một con ngựa cực phẩm trong cung.

Thải Liên thấy Tam Phúc đến, lập tức nở nụ cười tươi tắn đón tiếp: "Ôi, Tam Phúc công công sao lại đến vào lúc này ạ?"

Người này thường hay nịnh bợ, Tam Phúc lại là hồng nhân bên cạnh Hoàng thượng, nên ả ta đặc biệt niềm nở.

"Con ngựa này đẹp quá chừng!"

Ả đưa tay định chạm vào, Tam Phúc vội vàng giơ phất trần lên gạt tay ả ra: "Cái bàn tay bẩn thỉu này không được chạm! Tiểu chủ nhà ngươi đâu? Mau bảo nàng ra tiếp chỉ tạ ơn."

Thải Liên ôm mu bàn tay, hơi tủi thân nói: "Tiểu chủ tối qua thị tẩm về thì bệnh nặng hơn, Thái y dặn phải nằm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, vừa uống thuốc xong thì mới ngủ thϊếp đi. Công công, đây là Hoàng thượng ban thưởng cho chủ tử nhà chúng nô tỳ sao?"

Tam Phúc gật đầu đáp: "Hoàng thượng vì để khen thưởng Cố Đáp Ứng thị tẩm có công tối qua, đặc biệt sai tạp gia đưa ngựa đến cho Cố Đáp Ứng."

Thải Liên nghe vậy mừng rỡ khôn xiết, vội vàng kéo Kỳ Kỳ, Xá Xá, Bông Bông, La La và mọi người quỳ xuống dập đầu: "Nô tài chúng con thay tiểu chủ tạ ơn long ân của Hoàng thượng!"