Nói xong, lại nằm xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Ban đầu, Ninh Tiêu Tiêu còn cầm quạt làm bộ làm tịch giúp hắn đuổi muỗi. Khoảng một khắc sau, Lục Lâm Uyên cố ý để tiếng thở của mình trở nên nặng nề hơn, cốt để tạo ra cái giả tượng mình đã ngủ say.
Ninh Tiêu Tiêu dùng giọng cực nhỏ thăm dò gọi hắn hai tiếng: "Hoàng thượng? Hoàng thượng?"
Thấy bạo chúa không phản ứng, nàng tiện tay quăng chiếc quạt sang một bên, trong lòng lầm bầm:
[Làm cung nữ quả nhiên không có nhân quyền, nhất là theo phải một bạo chúa hở một chút là đòi đánh đòi gϊếŧ như vậy, thì đúng là xui xẻo tám đời!]
[Tốt nhất là mau tìm lại ba sợi tóc vừa rồi bị vứt xuống đất, rồi đổi lấy nhang muỗi cho hắn đi. Bằng không sáng mai nếu hắn bị muỗi đốt, lại sẽ lôi đầu ta ra mà nói chuyện...]
Nàng thổi sáng que diêm, nằm rạp xuống đất, nhờ ánh lửa mờ nhạt tìm kiếm ba sợi tóc của bạo chúa rơi trên mặt đất.
Trong khoảng thời gian này, Lục Lâm Uyên vẫn luôn nheo mắt lén lút quan sát nàng.
Chỉ thấy Ninh Tiêu Tiêu sau khi nhặt được ba sợi tóc của hắn, hai tay chắp lại đặt chúng vào lòng bàn tay, vô cùng thành kính giơ qua đầu, miệng lẩm bẩm một câu: "Ba sợi tóc, một đĩa nhang muỗi!"
Lời vừa dứt, lòng bàn tay Ninh Tiêu Tiêu lóe lên một luồng sáng xanh, một đĩa nhang muỗi xuất hiện trong lòng bàn tay nàng.
Lục Lâm Uyên tự hỏi bản thân đã trải sự đời, nhưng cảnh tượng vừa rồi hắn vẫn chưa từng thấy qua!
Vậy nên nàng là dùng tóc trẫm, hướng lên trời cao cầu nguyện, rồi có được một thứ gọi là "nhang muỗi" như vậy sao?
Lục Lâm Uyên đưa tay vuốt lại mái tóc của mình, rơi vào trầm tư...
Tóc trẫm còn có hiệu quả này ư?
Hắn tiếp tục giả vờ ngủ, còn Ninh Tiêu Tiêu thì châm nhang muỗi đặt ở đầu giường bạo chúa, rồi bản thân thoải mái nằm dài trên ghế ấm đi ngủ.
Ban đầu, Lục Lâm Uyên vẫn không biết "nhang muỗi" dùng để làm gì, chỉ cảm thấy chẳng khác gì hương trầm thông thường, chỉ là mùi ngửi có chút lạ.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã phát hiện ra công dụng của thứ này.
Vốn dĩ khi hắn ngủ, muỗi và côn trùng cứ bay vòng quanh hắn, không chỉ cắn khắp người nổi mụn ngứa, mà còn làm hắn khó mà chợp mắt được.
Nhưng khi "nhang muỗi" vừa được đốt lên, muỗi đêm nay cứ như đã hẹn trước, vậy mà không một con nào dám bén mảng đến gần hắn.
Lục Lâm Uyên không khỏi cảm khái:
Đây chính là bảo vật do thần tiên trên trời ban tặng ư?