Ban đầu, nàng định làm thế để giúp Cố Tự Cẩm loại bỏ trước một con hồ ly phản diện, để con đường trong cung của nàng ta bớt chông gai. Nào ngờ lại quên mất thiết lập thánh mẫu của nguyên tác...
"Quả nhiên là nữ chính Mary Sue... Cái loại bùn nhão chẳng chống được tường, cuối cùng còn bị chính ngươi bán đứng!"
Đúng lúc mọi người chuẩn bị giải tán, một thái giám của Kính sự phòng đột ngột bước vào hành lễ, cười tủm tỉm nói với Cố Tự Cẩm:
"Tiểu chủ mau chuẩn bị đi, hoàng thượng tối nay đã lật thẻ bài của ngài."
Lật thẻ bài rồi?
Nghĩa là muốn ngủ cùng nàng ta sao?
Tên bạo quân ngu ngốc và nữ chủ trà xanh đúng là một đôi trời đất định, cuối cùng cũng đến lúc hại lẫn nhau, phổ độ chúng sinh rồi sao?
Kí©h thí©ɧ thật!
Còn chưa kịp để Ninh Tiêu Tiêu não bổ xong, thái giám của Kính sự phòng lại nói tiếp:
"Tiểu chủ khi hầu hạ trên giường có thể mang theo một cung nữ trực đêm. Ninh Tiêu Tiêu vốn từng hầu hạ trước ngự tiền, làm việc chu đáo, hoàng thượng bảo ngài mang nàng ta theo."
Ninh Tiêu Tiêu trên mặt toàn dấu chấm hỏi:???
Hai người các ngươi vui vẻ thì liên quan gì đến ta? Mang ta theo làm gì? Muốn ta chỉ đạo tại chỗ chắc?
Tin tức từ Kính sự phòng truyền ra, chẳng khác nào thả một quả bom nổ tung trong hậu cung.
Lục Lâm Uyên từ trước đến nay chưa từng bước chân vào hậu cung, vậy mà ngay ngày đầu Cố Tự Cẩm nhập cung đã lật thẻ gọi nàng ta hầu hạ?
Không biết tối nay sẽ có bao nhiêu oán phụ chăn đơn gối chiếc mất ngủ, trốn trong chăn đâm tiểu nhân chửi rủa Cố Tự Cẩm.
Nhưng tin mừng trời ban này với Cố Tự Cẩm lại chẳng chút vui vẻ.
Mọi người đều bận chúc mừng, chỉ có Ninh Tiêu Tiêu nhìn ra nét sầu lo nơi khóe mắt nàng ta.
Trong lòng nàng ta luôn khắc khoải một người, kẻ ấy đã ra sa trường suốt hai năm, bặt vô âm tín, sống chết chẳng rõ. Lần này nàng ta nhập cung dự tuyển, hoàn toàn do bị ép buộc.
Luật lệ triều Khải có định, con gái nhà quan tam phẩm trở lên, nếu đến tuổi mà chưa xuất giá, thì ba năm phải tham gia tuyển tú một lần.
Cố Tự Cẩm chưa gả, lại đúng độ tuổi, phụ thân nàng là Cố Hà Xuyên làm quan đến chức tòng nhất phẩm. Nếu nàng không dự tuyển, cả nhà sẽ mang tội kháng chỉ. Nếu không vì gia tộc, với tính cách nàng ta, dẫu có chờ người trong lòng đến tận khi tóc bạc, cũng chẳng đời nào cam tâm gả cho kẻ khác.
Mà người thiếu niên nàng ta thương nhớ thật ra không chết.
Đó chính là nam phụ trong nguyên tác, Sở Tinh Nhiên.
Khi Cố Tự Cẩm đã nhập cung một năm, lại vừa mới nảy sinh tình cảm với Lục Lâm Uyên, thì Sở Tinh Nhiên bình yên trở về. Hắn nhờ chiến công hiển hách trên chiến trường, một bước thăng lên Cửu môn Đề đốc.
Kể từ đó, màn tam giác tình cảm ngược tâm ngược phổi kia mới chính thức mở màn.