"Ngươi tưởng có hoàng hậu chống lưng thì có thể ngông cuồng trước mặt bổn cung? Hôm nay bổn cung sẽ cho ngươi biết, rốt cuộc là ngươi đi đời trước hay bổn cung đi đời trước!"
Hai người túm tóc xé áo, đánh nhau loạn thành một đoàn.
Ninh Tiêu Tiêu nhìn một hồi, nhịn cười, ghé sát nói với Cố Tự Cẩm: "Tiểu chủ, chúng ta mau về thôi."
Trên đường trở lại Chung Thụy cung, Tiểu Thất truyền tin mừng:
"Tít tít, chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ "Ngăn chặn nữ chủ và nam chủ tiến tới tình cảm". Giá trị phá hỏng tình tiết +1%, hiện giờ là 4%."
Giờ đây Ninh Tiêu Tiêu đã dần quen với cách vận dụng các ngón tay vàng mà hệ thống trao cho. Nghĩ đến cảnh bản thân vừa rồi ra tay đánh quý phi, lòng nàng còn lâng lâng sảng khoái:
"Tiểu Thất, Tiểu Thất, ta vừa rồi đánh quý phi có ngầu không?"
Tiểu Thất: "... Ký chủ ngầu lắm, như một đại tỷ chính hiệu."
Ninh Tiêu Tiêu: "..."
Chung Thụy cung nằm ở Đông Lục cung, cách điện Triêu Dương của Lục Lâm Uyên không xa.
Nơi này vừa mới được tu sửa hai năm trước, nên khang trang sạch sẽ.
Đoan phi vốn ưa gọn gàng, tuy sống ở chính điện, nhưng cả tòa cung điện, kể cả các điện trống nàng cũng cho người quét dọn thường xuyên.
Bởi vậy đông phối điện dành cho Cố Tự Cẩm chỉ cần thay chăn đệm mới là có thể dọn vào ngay.
Thái Liên, vốn là tỳ nữ theo hầu Cố Tự Cẩm từ trong phủ, tất nhiên coi mình hơn hẳn Ninh Tiêu Tiêu, liền sai bảo:
"Ngươi còn đứng đó làm gì? Mau đi thay chăn đệm cho tiểu chủ đi."
Cố Tự Cẩm lại nói: "Thái Liên, để ngươi đi thì hơn. Ta muốn cùng Tiêu Tiêu nói vài câu."
Thái Liên bĩu môi, đầy vẻ khó chịu: "Tiểu thư có gì để nói với nàng ta chứ?"
Cố Tự Cẩm mỉm cười: "Trước kia ở nhà đều là ngươi thay ta sắp xếp chăn gối, nàng ấy mới hầu hạ chưa hiểu ta bằng ngươi, nên vẫn là ngươi làm thì tốt hơn."
Nghe vậy, Thái Liên cũng chẳng còn bực nữa, vui vẻ nhận lấy chăn gối từ tay Ninh Tiêu Tiêu, còn không quên lườm nàng một cái rồi đi bận rộn một bên.
Cố Tự Cẩm để Ninh Tiêu Tiêu ngồi xuống cùng mình trên giường ấm, mỉm cười hỏi: "Ngươi làm sao biết kiệu của quý phi sẽ xảy ra sự cố?"
"Chỉ là nô tỳ đoán thôi, nghĩ rằng quý phi cố ý muốn gây khó dễ cho tiểu chủ, tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha."
Cố Tự Cẩm đối với cách ứng biến hôm nay của nàng rất vừa ý, nắm tay nàng nói: "Ngươi lanh lợi, trước kia lại từng hầu hạ hoàng thượng, tự nhiên hiểu ý tứ người khác, biết quy củ trong cung. Về sau đi theo ta, nếu ai làm việc hồ đồ, ngươi cũng thay ta nhắc nhở. Ta tất sẽ không bạc đãi ngươi."