Ninh Tiêu Tiêu phun tào xong thì thấy Lục Lâm Uyên đột nhiên im lặng, nàng liền giả vờ vui vẻ nịnh nọt:
"Đa tạ hoàng thượng ân điển. Trong cung này nhiều cung nữ như vậy, ai mà chẳng ngày đêm mong mỏi được hầu hạ bên ngự tiền? Chỉ là..."
Nàng cố tỏ ra khó xử, khẽ cắn môi: "Chỉ là nô tỳ vụng về, sợ không hầu hạ nổi hoàng thượng, trái lại còn làm hoàng thượng bực mình. Không bằng... Hoàng thượng ban nô tỳ cho Cố Đáp ứng đi?"
Lục Lâm Uyên nén cơn tức trong lòng, lạnh lùng cười: "Vậy ra ngươi và Cố Đáp ứng có thù oán gì sâu nặng? Biết bản thân vụng về, mà còn muốn đi hầu hạ nàng ta?"
"Ách..." Ninh Tiêu Tiêu bị hắn chặn họng, á khẩu không đáp nổi.
Ngược lại, Lục Lâm Uyên suy nghĩ kỹ, cảm thấy đây cũng không phải chủ ý tệ.
Con nha đầu này mồm miệng lắm lời, trong lòng lại toàn chửi mình. Nếu ngày ngày để nàng kè kè bên cạnh, tiếng lòng nàng sẽ không ngừng vo ve bên tai, hắn chẳng bị nàng làm phiền chết mới lạ.
Chi bằng để nàng hầu hạ hậu phi, vừa được yên tĩnh tai, lại vừa có thể tùy thời gặp được nàng khi cần, còn khi không cần thì khỏi nghe nàng lải nhải.
Thế là hắn lập tức đổi ý, gật đầu cho phép: "Ngươi đã có duyên với Cố Đáp ứng, vậy trẫm liền ban cho ngươi đến bên nàng ta hầu hạ."
"Đa tạ hoàng thượng!" Ninh Tiêu Tiêu mừng rỡ dập đầu tạ ơn, trong lòng lại âm thầm phun trào:
"Dù sao cũng là phải ôm đùi, tất nhiên ta phải chọn cái đùi to nhất để ôm rồi!"
"Ngươi còn chẳng sống tới đại kết cục, ta ôm đùi ngươi làm gì?"
Ánh mắt nàng bất giác lướt qua, từ trên xuống dưới quan sát Lục Lâm Uyên, cuối cùng dừng lại ở chỗ giữa hai chân hắn.
Nàng nhớ trong nguyên tác từng tả tỉ mỉ chỗ ấy bằng mấy trăm chữ, cuối cùng kết luận một câu: "Thiên phú dị bẩm".
Ninh Tiêu Tiêu nhịn không được cảm khái:
"Ngươi thô chắc? Ngoài cái đó ra thì trên người ngươi còn có chỗ nào to nữa không?"
Lục Lâm Uyên: "!!!"
Trên mặt hắn thoáng hiện một mảng đỏ ửng.
Con đàn bà điên này, sao nàng biết trẫm... Thô?
Đêm hôm đó nàng lén bò lên long sàng, ngoài bóp ngực trẫm ra, rốt cuộc còn làm gì nữa!?
Hơn nữa nàng còn bảo muốn ôm cái đùi thô to nhất?
Lục Lâm Uyên liếc xuống cặp đùi của mình, luyện võ bao năm, vóc dáng cân xứng, cơ bắp trên đùi nổi rõ từng đường nét. Chẳng lẽ đùi hắn còn chưa đủ thô chắc?
Lục Lâm Uyên vốn ngạo nghễ, cao ngạo kiêu hùng, tuyệt không cho phép thiên hạ có ai vượt qua mình.
Thế nên hắn âm thầm hạ quyết tâm.
Nhất định phải luyện thành cặp đùi to khỏe nhất, để Ninh Tiêu Tiêu phải hối hận!
Bắt nàng ngày ngày bám riết phía sau hắn, quỳ rạp cầu xin được ôm đùi hắn.