"Tên biếи ŧɦái này lén lút đứng trước cửa phòng ta làm gì? Bệnh chắc!"
"Nô tỳ tham kiến hoàng thượng, chúc hoàng thượng vạn phúc kim an."
Lục Lâm Uyên mặc nàng hành lễ, không đáp, chỉ thản nhiên sải bước vào phòng nàng:
"Hôm nay trẫm cứu ngươi, ngươi chẳng có biểu hiện gì sao?"
Ninh Tiêu Tiêu vội vã cười nịnh: "Nô tỳ vốn đang định đi tìm hoàng thượng tạ ơn, nào ngờ hoàng thượng lại đích thân đến trước." Nàng quỳ xuống trước mặt hắn, nghiêm túc dập đầu hai cái: "Hoàng thượng đại tuế đại đức, nô tỳ vô dĩ báo đáp! Chỉ mong hoàng thượng trường mệnh thiên tuế, vạn sự cát tường!"
Thấy nàng biết điều, sắc mặt u ám của Lục Lâm Uyên cũng dịu đi đôi phần. Hắn vừa định bảo nàng đứng lên, thì lại nghe tiếng thì thầm trong lòng nàng:
"Là ngươi cứu ta sao? Đây chẳng phải công lao của Cố Tự Cẩm à? Ngươi đường đường là hoàng đế, sao da mặt dày thế, vàng bạc gì cũng vơ hết vào người?"
Lục Lâm Uyên: "???"
Con đàn bà điên này! Trẫm thấy nàng đúng là chán sống rồi!
Điều khiến hắn càng phát điên chính là với tính tình nóng nảy của hắn, vậy mà chẳng làm gì được Ninh Tiêu Tiêu. Bởi nàng còn hữu dụng đối với hắn.
Hắn nuốt ngược cơn giận xuống, lạnh giọng hỏi: "Đây là thái độ tạ ơn của ngươi sao?"
Ninh Tiêu Tiêu:"Trời ạ! Ta đã quỳ xuống dập đầu rồi, đến cả lúc cúng bái cho cụ tổ ta cũng chưa từng thành tâm thế này, vậy mà ngươi còn chưa thấy đủ?"
"Trong cung này, hình như ai nấy đầu óc đều có bệnh cả! Nói lời cảm tạ thôi cũng phải bày trò?"
"Hay là... Ta hát thêm lần nữa cho hắn?"
Ninh Tiêu Tiêu hắng giọng, hăng hái hát: "Nghe ta nói cảm ơn ngươi, bởi vì có..."
"Im miệng."
Giọng điệu hát năm cung chẳng ra năm cung của nàng chọc vào tai Lục Lâm Uyên, khiến hắn khó chịu.
"Hừ, trẫm cho ngươi một cơ hội tạ ơn. Ngươi về sau không cần ở cung nữ sở nữa, hãy ở lại bên cạnh trẫm, chuyên tâm hầu hạ trẫm."
Nói những lời ấy, khóe mắt đuôi mày hắn lại hiện lên một nét tự tin hoang đường khó hiểu. Thấy Ninh Tiêu Tiêu nghe xong thì rùng mình một cái, hắn lại tiếp tục tuôn ra giọng điệu bá đạo tổng tài:
"Tuy rằng có thể hầu hạ bên cạnh trẫm là phúc phận tu mấy đời của ngươi, nhưng ngươi không cần quá kích động. Trẫm..."
"Phúc khí? Ngươi muốn thì tự đi mà hưởng! Cả ngày lắm chuyện, trời lạnh thì phải hơ chăn sưởi, trời nóng thì phải cầm quạt phe phẩy, ngay cả uống chén trà cũng phải kén nước ngâm, ta ngày ngày hầu hạ chẳng phải sẽ bị mệt đến chết sao? Việc này chó còn chẳng thèm làm!"