Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bạo Quân Quỳ Ván Giặt Đồ

Chương 21: Tính toán từng bước

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thái Liên không ngừng gây sự, nhưng Ninh Tiêu Tiêu cũng chẳng phải kẻ không biết điều.

Vừa rồi đúng là Cố Tự Cẩm đã cứu nàng một mạng, nàng cảm tạ cũng là phải.

Vì vậy nàng khẽ khuỵu gối hành lễ: "Nô tỳ đa tạ tiểu chủ cứu mạng."

Cố Tự Cẩm đưa tay muốn đỡ nàng lên, Thái Liên lại kéo cổ tay nàng ta, chặn lại, tiếp tục ngạo mạn với Ninh Tiêu Tiêu: "Đây là thái độ tạ ơn của ngươi sao? Một chút thành ý cũng không có!"

Thành ý?

Nàng có chứ!

Trước kia trường học lấy mẫu xét nghiệm, để cảm tạ nhân viên chống dịch, còn bắt học sinh biểu diễn một màn múa tay. Khi đó nàng thấy ngượng chín mặt, bây giờ lại hữu dụng rồi.

Ninh Tiêu Tiêu ho khan một tiếng, rồi đột ngột cất giọng:

"Nghe ta nói cảm ơn ngươi, bởi vì có ngươi, bốn mùa ấm áp... Cảm ơn ngươi, nhờ có ngươi, thế giới thêm đẹp đẽ... Ta muốn cảm ơn ngươi, bởi vì có ngươi, tình yêu luôn trong tim... Cảm ơn ngươi, nhờ có ngươi, hạnh phúc được trao đi..."

Nàng hát say sưa, tay chân phối hợp đầy đủ, hát xong còn không quên làm động tác trái tim tặng Cố Tự Cẩm.

Trở về cung nữ sở, Ninh Tiêu Tiêu lại như cá muối nằm bẹp trên giường. Tiểu Thất liền truyền tới tin vui:

"Tít tít, chúc mừng ký chủ đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, hiện giờ độ phá hỏng tình tiết chủ tuyến đạt 3%, hệ thống một lần nữa thăng cấp."

"Phần thưởng: số chữ có thể sửa mỗi ngày từ một tăng thành hai."

Nơi quỷ quái này, Ninh Tiêu Tiêu thật sự chẳng muốn ở thêm ngày nào, bèn vội hỏi Tiểu Thất:

"Nhiệm vụ phá hỏng tình tiết tiếp theo là gì?"

Tiểu Thất:"Tạm thời chưa có nhiệm vụ mới. Ký chủ cứ sống cho tốt, đến khi chạm điều kiện phát động, ta tự nhiên sẽ hiện ra báo cho ngươi."

Không còn việc gì làm, Ninh Tiêu Tiêu chỉ đành tính toán bước tiếp theo.

Muốn quay lại thế giới ban đầu, thì nhất định phải sống sót đến khi quyển sách này kết thúc. Mà một bia đỡ đạn như nàng muốn sống tới đại kết cục, cách duy nhất chính là bám lấy nữ chủ Cố Tự Cẩm.

Dù sao nàng ta có quang hoàn nữ chính, chỉ cần nịnh bợ nàng ta, ngày tháng hẳn không khó sống.

Nghĩ thế, Ninh Tiêu Tiêu liền bật dậy, chuẩn bị đi tìm thái giám quản sự ở cung nữ sở, tính đưa cho hắn chút lợi lộc, để hắn phân nàng sang hầu hạ Cố Tự Cẩm.

Trong bụng còn mải tính toán, không nhìn đường, nàng mở cửa xông thẳng ra ngoài, lại va ngay vào một l*иg ngực rắn chắc.

Ninh Tiêu Tiêu ôm đầu đau điếng, ngẩng mặt lên liền chạm vào đôi mắt đen nhánh lạnh lùng như hắc thạch của Lục Lâm Uyên.
« Chương TrướcChương Tiếp »