“To gan!”
Lục Lâm Uyên hất Ninh Tiêu Tiêu trong lòng xuống đất: “Ngươi là nô tỳ cung nào? Dám trốn trên nóc nhà nghe lén trẫm.”
Trong đầu Ninh Tiêu Tiêu còn sót lại ký ức vụn vặt của nguyên chủ.
Nguyên chủ chỉ là một cung nữ quét dọn sai vặt trong cung, trong nguyên tác thậm chí còn chẳng tính là pháo hôi.
Hôm nay cô được phân công leo lên mái điện Triều Dương, quét lá khô xuống.
Dẫu đây là lần đầu xuyên sách, nhưng chưa từng ăn thịt heo cũng thấy heo chạy.
Ninh Tiêu Tiêu nhanh chóng thích ứng thân phận mới, quỳ xuống cầu xin: “Hoàng thượng thứ tội. Nô tỳ không có nghe lén hoàng thượng ạ, mùa thu lá cây thường rụng nhiều, nô tỳ được phân phó quét dọn lá khô trên mái điện.”
Khi cầu xin còn không quên đổ lỗi: “Chắc chắn là thợ sửa điện Triều Dương làm việc cẩu thả, nếu ngói lưu ly chắc chắn thì nô tỳ cũng sẽ không từ trên mái rơi xuống mà kinh động thánh giá.”
Lục Lâm Uyên vốn vì mang thai mà nóng nảy, lại bị Ninh Tiêu Tiêu quấy nhiễu, càng thêm lửa giận công tâm.
Chàng hận không thể lập tức lệnh kéo nô tài chết tiệt này ra ngoài đánh chết, nhưng vừa định mở miệng, đã cảm thấy bụng quặn đau.
Vừa rồi lúc Ninh Tiêu Tiêu rơi xuống, ngã vào lòng chàng, lại vừa vặn đập trúng bụng.
Chẳng lẽ bị ngã một cái động đến thai khí, sắp sảy thai rồi sao?
Đau đớn như dao cắt từ bụng dưới truyền tới từng trận, thậm chí còn khiến chàng sinh ra cảm giác buồn đi vệ sinh.
Chàng vốn không có cấu tạo sinh lý của nữ nhân, vậy nên... Sinh con chẳng lẽ là dựa vào việc rặn ra?
Chàng đoán mò như vậy, quăng cho Ninh Tiêu Tiêu một câu “Cút sang bên kia quỳ”, liền vội vã chạy vào phòng vệ sinh.
Ninh Tiêu Tiêu còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe thấy hai vị thái y phía sau đang nhỏ giọng thì thầm:
“Ngươi nói xem hoàng thượng đường đường là một nam nhân, sao lại có thể mang thai chứ? Chúng ta hành y bao nhiêu năm, đã bao giờ kê đơn thuốc phá thai cho nam nhân?”
“Nhỏ giọng chút! Đừng để cung nữ kia nghe thấy!”
Ờ... Đã nghe thấy cả rồi.
Trong nguyên tác, nam chủ Lục Lâm Uyên bạo ngược tàn nhẫn, máu lạnh vô tình, thế nhưng một nhân vật như vậy lại cam tâm tình nguyện làm liếʍ cẩu cho nữ chủ Cố Tự Cẩm.
Quan trọng là hắn còn liếʍ đến mức khiến người ta khó chịu, ngay cả khi Cố Tự Cẩm cùng nam thứ đội cho hắn cái mũ xanh sinh ra hài tử, hắn cũng phải cướp lấy về nuôi.
Ninh Tiêu Tiêu từng châm chọc hắn, đã thích trẻ con như vậy thì sao không tự mình sinh một đứa đi, thế là viết một đoạn tiểu kịch bạo quân mang thai năm trăm chữ đăng vào khu bình luận.