Không phải bà không có quyền gϊếŧ cung nữ, bà gϊếŧ ai cũng được, chỉ riêng Ninh Tiêu Tiêu là không thể. Dù sao Lục Lâm Uyên còn cần nghe tiếng lòng của nàng để tránh họa giải nạn.
Ninh Tiêu Tiêu nhìn bạo quân vì nàng mà tranh chấp với thái hậu, vừa thoát chết vừa lại thấy khó hiểu:
"Tính tình bạo quân chẳng phải đáng lẽ phải tàn bạo cuồng loạn sao? Tại sao hắn lại cứu ta, một tiểu cung nữ từng đắc tội với hắn?"
"Chẳng lẽ... Bởi vì hôm đó ta bóp ngực hắn, nên hắn mê muội cái cảm giác bị bóp ấy?"
"Hừ... Tư tưởng biếи ŧɦái quả nhiên chẳng giống người thường!"
Nhớ cái chân bà ngươi!
Lục Lâm Uyên nghe được lời châm chọc trong lòng nàng, tức đến mặt lúc xanh lúc trắng. Thái hậu không hiểu nguyên do, nhìn vào còn tưởng hắn đang giận mình, nên càng thêm bực bội, quát lớn:
"Mạng của cung nữ này, hôm nay ai gia nhất định phải lấy! Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Động thủ!"
Lục Lâm Uyên còn chưa kịp ngăn cản thì Cố Tự Cẩm đã đứng ra trước một bước.
Nàng dang tay che chở cho Ninh Tiêu Tiêu, lớn giọng kêu: "Không! Xin đừng gϊếŧ nàng ấy! Chẳng qua nàng ấy chỉ cười một tiếng, có gì sai đâu?"
Cố Tự Cẩm nhìn về phía thái hậu, giọng chân thành: "Vừa rồi tiểu cung nữ này cười, là bởi vì thần nữ mất mặt ở trước điện. Sai lầm do thần nữ gây ra, nếu thái hậu tức giận, thì để thần nữ chịu phạt thay nàng ấy."
Ninh Tiêu Tiêu nhìn bóng lưng Cố Tự Cẩm che chở trước mặt, chỉ thấy trên đầu nàng ta như tỏa ra vầng hào quang thiên sứ. Thiện lương cao cả đến mức khiến người ta quên luôn cái quần rách toác kia.
Thật ra trong nguyên tác, tính cách lương thiện của nữ chủ lúc đầu rất dễ được ưa thích, nhưng thiện lương quá mức lại thành ra ngu dại.
Cho dù có người suýt hại chết nàng ta, nàng ta vẫn có thể mỉm cười tha thứ. Về sau nhân vật lại càng sụp đổ, đến mức nam phụ chỉ cần nói một câu "ta muốn có một đứa con", nàng ta liền ngoan ngoãn cùng hắn lên giường.
Bạo quân phát hiện nam phụ tư thông với nàng, đội cho hắn cái mũ xanh, liền muốn xử tử nam phụ.
Nữ chủ còn che chắn trước mặt nam phụ, chất vấn bạo quân: "Hắn chẳng qua chỉ phạm sai lầm mà mọi nam nhân đều phạm, hoàng thượng đến mức ngay cả hắn cũng dung không nổi sao?"
...
Người ta thường nói nếp gấp trên bề mặt đại não càng nhiều thì càng thông minh.
Cái loại nhân thiết đầu óc có bệnh thế này, Ninh Tiêu Tiêu thật muốn hỏi tác giả nguyên tác có phải lúc viết truyện đã tiêm nhầm nhau thai cừu vào não rồi không, khiến toàn bộ nếp gấp phẳng lì, biến thành quả bóng dưới chân đội nam túc.