Ánh mắt nàng rơi vào cái chân đang giơ lên định đá mình của cung nữ kia, trong lòng mừng rỡ: Để ả đá Lục Lâm Uyên, còn mình thì ngồi không hưởng lợi, việc tốt thế này nàng thích nhất!
Thế là Ninh Tiêu Tiêu xoay người cung nữ, ép chân ả nhắm thẳng ngực Lục Lâm Uyên, rồi cười khẽ phất tay:
"Vĩnh biệt nhé, con hồ ly..."
Nàng trở về chỗ cũ, nhấn nút phát.
Tình tiết tiếp tục:
Chỉ thấy cung nữ tung một cước thẳng vào ngực Lục Lâm Uyên, đá đến mức hắn sững sờ. Mà ả do động tác nâng chân quá cao, chính mình đứng không vững, ngã lăn ra đất...
Thấy bản thân vừa đá trúng hoàng đế, cung nữ hốt hoảng, vội quỳ rạp xuống đất cầu xin: "Hoàng thượng... Hoàng thượng thứ tội, nô tỳ không cố ý!"
Lục Lâm Uyên khẽ đưa lưỡi đẩy má, hừ lạnh, rồi vỗ vỗ ngực áo còn in dấu chân, nheo mắt nhìn chằm chằm ả cung nữ, giọng lạnh thấu xương:
"Người đâu, lôi ra ngoài chém!"
"Hoàng thượng! Hoàng thượng nô tỳ không cố ý mà, hoàng thượng tha mạng..."
Cung nữ bị thị vệ lôi đi, tiếng kêu cứu dần tan.
Ninh Tiêu Tiêu chưa kịp đắc ý thì toàn thân đã run rẩy một cái. Nàng mới phát hiện bạo quân đang dán chặt ánh mắt vào mình. Khí tức Tu La bao phủ khắp người hắn, áp lực mạnh mẽ đến mức khiến người ta nghẹt thở!
Lục Lâm Uyên bước từng bước về phía nàng, cho đến khi ép nàng lùi sát vào thân cây hoè, lưng mảnh khảnh áp chặt gốc cây, đã chẳng còn đường thoái lui. Hắn cúi người xuống, gương mặt anh tuấn vô song chỉ cách nàng chưa đến một tấc, chóp mũi gần như chạm vào làn da mịn màng của nàng.
Ánh mắt Ninh Tiêu Tiêu dao động, hơi thở dồn dập, trong lòng hoảng loạn:
"Chết tiệt? Tên hoàng đế chó má này định làm gì ta? Chẳng lẽ muốn... Ăn ta?"
Tối qua nàng đã soi gương, thân thể mà nàng xuyên vào vốn có dung mạo thanh tú khả ái, chỉ cần trang điểm đôi chút liền hóa thành một mỹ nhân thực thụ.
Nghe được tiếng lòng ấy, Lục Lâm Uyên bật cười vì tức: Ăn ngươi? Hừ... Mắt trẫm đâu có mù!
Nếu nàng đã biết trước tấm hoành phi ở điện Triêu Dương sẽ rơi xuống, vậy chẳng phải nàng cũng có khả năng đoán định được những gì sắp xảy ra trong tương lai?
Nghĩ đến đây, ý định muốn gϊếŧ nữ nhân ngỗ nghịch này dần tan biến. Không những không thể gϊếŧ nàng, còn phải giữ nàng lại.
"Trẫm đã hỏi quản sự ở cung nữ sở, biểu hiện của ngươi ở đó xem như không tệ. Vì vậy trẫm phá lệ tha cho ngươi, cho phép ngươi trở về cung nữ sở, tiếp tục hầu hạ trước ngự tiền."