Chương 9

Sau này bằng cấp chính là bước đệm. Hàng Cảnh Thư khi bốn mươi tuổi tìm việc đã chịu thiệt không ít lần vì chỉ có bằng tốt nghiệp cấp ba.

Đừng thấy bây giờ bằng cấp ba có vẻ ghê gớm, chờ đất nước phát triển, sinh viên sẽ ngày càng nhiều.

Hàng Cảnh Thư nhìn ra cảnh sắc núi rừng trùng điệp xanh mướt ở xa, cảnh đẹp thì bình yên thật đấy, nhưng muốn bước ra khỏi nơi này thì rất khó khăn.

Có một bóng người tiến đến gần hàng rào tre. Hàng Cảnh Thư nhận ra đó là Mạc Tiểu Quyên, chị em tốt đời trước của cô.

Cũng chính là người đã chê công việc bảo mẫu là thấp hèn, không cho cô đi làm rồi quay lưng đi xin việc đó.

Mạc Tiểu Quyên bước vào, chào hỏi Vương Tứ Lan trước: “Thím, thím đang ngắt đậu đũa à.”

Vương Tứ Lan cười nhạt, gật đầu coi như đáp lời. Bà vốn không ưa Mạc Tiểu Quyên lắm, cảm thấy cô gái này lắm mưu nhiều kế.

“Hắc Ni, cậu còn học lại không?” Mạc Tiểu Quyên vẻ mặt quan tâm, ghé sát lại tìm Hàng Cảnh Thư nói chuyện, chuyên nói những lời chọc vào nỗi đau.

Nếu là Hàng Cảnh Thư của đời trước thì có lẽ đã đỏ mắt lên, bắt đầu làm ầm ĩ.

Nhưng lúc này, Hàng Cảnh Thư chỉ lơ đễnh liếc nhìn Mạc Tiểu Quyên một cái, tay vẫn không ngừng làm việc: “Không học lại. Dù sao mình cũng là người có bằng cấp cao nhất trong thôn, qua vài hôm nữa đi tìm việc làm.”

Mạc Tiểu Quyên không ngờ Hàng Cảnh Thư lại nói như vậy, mặt cô ta nóng ran.

Hàng Cảnh Thư ngắt đậu đũa không dừng. Ai mà chẳng biết nói lời chọc ghẹo, Mạc Tiểu Quyên cô ta mới có bằng tiểu học mà đã cố tình đến châm chọc rồi, mình không cần phải nhường nhịn.

Mạc Tiểu Quyên cười gượng gạo lại gần: “Hắc Ni, cậu định tìm việc gì?”

Thấy mẹ Vương Tứ Lan ra hiệu, Hàng Cảnh Thư hiểu ý mẹ. Cô rảnh tay vuốt nhẹ mái tóc rối, Hàng Cảnh Thư lơ đãng hỏi ngược lại: “Vẫn chưa nghĩ kỹ, sao vậy?”

Lúc này Mạc Tiểu Quyên thật sự cảm thấy khó xử. Nếu gặng hỏi nữa thì có vẻ mình quá cố ý, nhưng không hỏi ra Hàng Cảnh Thư đi đâu làm, cô ta lại bứt rứt trong lòng.

Đúng là mấy hôm trước, khi Hàng Cảnh Thư đổi tên, gia đình Mạc Tiểu Quyên xếp ngay sau nhà họ, nên cô ta đã nghe thấy Hàng Cảnh Thư đổi tên.

Nhưng cô ta vẫn cố tình gọi cô là Hàng Hắc Ni, vì dù sao cô vẫn đen hơn mình!

Chuyện đã quyết rồi. Lúc này Hàng Cảnh Thư đã lớn khôn, những việc chưa chắc chắn tuyệt đối không nói ra ngoài, tránh có người cố tình phá rối.

Mạc Tiểu Quyên giả vờ chỉnh sửa quần áo, cố tình khoe chiếc áo vải mới may: “Hắc Ni, cậu xem áo mới của mình đẹp không?”

Hàng Cảnh Thư đang mặc chiếc áo vải màu xanh đơn giản, quần đen, mái tóc đen nhánh tết thành bím to, so với Mạc Tiểu Quyên một thân đồ mới tinh thì trông có vẻ hơi luộm thuộm.

Hàng Cảnh Thư nhíu mày: “Tiểu Quyên, mình đổi tên rồi, chúng ta phải tuân thủ chính sách chứ. Mình tên là Hàng Cảnh Thư!”

Nói xong, cô nhìn chiếc áo vải nền trắng thêu hoa lan trên người Mạc Tiểu Quyên, khen rất chân thành: “Đẹp, trông rất có sức sống.”

Kỳ lạ!

Thật là quá kỳ lạ!

Mạc Tiểu Quyên ngạc nhiên nhìn Hàng Cảnh Thư, hoàn toàn không hiểu sao người ngày thường nóng nảy như pháo đốt này, lúc này lại điềm tĩnh đến thế.

Thấy khói bếp nhà mình bốc lên, Mạc Tiểu Quyên nhớ ra mình đang mặc áo của chị cả, cô ta lập tức không bận tâm chuyện khác nữa: “Thôi được rồi, Hàng Cảnh Thư, hôm nào mình lại tìm cậu sau nhé.”

Nói rồi cô ta vội vã chạy về nhà.

Vương Tứ Lan đựng xong đậu đũa, quay đầu dặn dò con gái: “Cái cô bé này nhiều mưu mẹo lắm, con ít chơi với nó thôi.”

Đời trước đã có bài học rồi, Hàng Cảnh Thư đương nhiên sẽ không tái phạm. Cô cười tươi đồng ý, không chút khó chịu nào.

Đến cả Vương Tứ Lan cũng thấy ngạc nhiên. Nếu không phải ban ngày ban mặt thì kiểu gì bà cũng phải tìm người xem xét cho con gái.

Hàng Cảnh Thư mặc kệ người khác nghĩ sao. Dù sao cô sống lại một lần, đầu óc tỉnh táo lắm. Kiếm tiền trước! Rồi làm sự nghiệp!

Cái nào cũng không thể thiếu!