Nghe em gái nói vậy, người đàn ông mạnh mẽ như Hàng Thành Cương cũng hiếm khi đỏ hoe mắt: “Em…”
Hàng Hắc Ni biết suy nghĩ của anh trai, lúc này cô còn có thể khuyên anh ấy vài câu: “Anh ba, nếu đã đỗ rồi thì phải học hành đàng hoàng, làm nên trò trống gì đó!”
Hàng Thành Cương thấy em gái nói như vậy thì cúi đầu thật lâu không nói gì, bàn tay siết chặt rồi lại buông ra, lặp lại rất nhiều lần rồi mới khẽ khàng “ừ” một tiếng đáp lời em gái.
Người đã thông suốt thì tự nhiên cơ thể cũng hồi phục nhanh hơn.
Sáng hôm sau, khi Hàng Nhân Sơn đi ra ngoài trở về, Hàng Hắc Ni đã xuống giường đất bắt đầu nấu cơm.
Nông thôn ít có ngày nhàn rỗi, lúc đồng áng không có việc thì mọi người lại xuống núi tìm việc làm.
Thấy con gái yên ổn nấu ăn, nỗi lo trong lòng Hàng Nhân Sơn cũng vơi đi không ít. Tay ông cầm hai viên kẹo sữa. Tuy quần áo dơ bẩn, nhưng giấy gói kẹo sữa lại trắng tinh.
“Ni, ăn hai viên đi, cho ngọt miệng.” Hàng Nhân Sơn là người ít nói, trầm tính, nhưng tình yêu thương dành cho con cái lại không hề kém Vương Tứ Lan.
Hàng Hắc Ni bưng thức ăn ra, cười hì hì gọi Hàng Thành Cương: “Anh bai, ba mang kẹo về rồi, lấy giúp em nhé!”
Bữa tối của gia đình họ Hàng rất đơn giản. Rau dưa được hái ở vườn sau, ăn kèm với cháo bột và bánh hành áp chảo, thêm chút dưa muối là xong một bữa.
Hàng Hắc Ni đặt thức ăn xuống, cô bẻ hai viên kẹo thành bốn phần, không ai trong nhà bị thiếu: “Chúng ta cùng ăn!”
Nhìn khuôn mặt của ba mẹ, lần đầu tiên Hàng Hắc Ni cảm thấy được sống lại thật tốt!
Cả nhà bốn người ăn cơm xong thì ngồi trước cửa nói chuyện phiếm. Hàng Thành Cương kể về thông báo của thôn chiều nay: “Ba mẹ, hôm nay loa phát thanh trong thôn báo là hai hôm nữa có người về làm chứng minh thư cho người dân thôn mình.”
Đợt làm chứng minh thư đầu tiên chính thức bắt đầu từ năm 1984.
Hàng Hắc Ni nghe anh trai nói vậy thì trong lòng liền nảy ra một ý.
Trừ tên anh ba là do ông nội còn sống đặt cho thì tên ba chị em gái còn lại đều được đặt rất tùy tiện.
Hàng Hắc Ni nghĩ, chi bằng nhân cơ hội này, ba chị em gái đổi tên cùng nhau.
Trước đây không cảm thấy gì, nhưng sau khi sống lại một lần, Hàng Hắc Ni mới hiểu một cái tên hay cũng rất hữu ích.
Ít nhất khi giới thiệu ra ngoài thì tên Đại Nữu (chị cả), Nhị Muội (chị hai) hay Hắc Ni (cô út) cũng nghe không hay chút nào.
Sau này dù đi làm hay đi học thì một cái tên dễ nghe chính là một tấm danh thϊếp.
Nghĩ là làm, Hàng Hắc Ni nhân cơ hội này mà nói ý tưởng của mình với cả nhà.
Vương Tứ Lan thấy cũng hợp lý. Ngày xưa mọi người bảo tên xấu dễ nuôi, nên tên mấy đứa con gái đều bị đặt qua loa.
“Hai anh em các con đều có học, tự bàn bạc với nhau đi!” Vương Tứ Lan dùng quạt nan phe phẩy quạt gió cho con.
Tuy nói ban đêm trên núi không nóng bằng dưới xuôi, nhưng dạo gần đây vào hè cũng khá oi bức.
Hai anh em tranh thủ ánh trăng mà nghiên cứu tên. Ngày mai là chủ nhật, vừa hay có thể bàn bạc thêm cùng chị cả.
Hôm sau, Hàng Hắc Ni nghe thấy tiếng động thức dậy thì thấy Vương Tứ Lan đã làm thịt và nhổ lông con gà trống trong sân.
Vương Tứ Lan đang nhổ lông gà thì thấy con gái dậy sớm: “Sao dậy sớm thế con, khó khăn lắm mới được nghỉ, ngủ thêm chút đi.”
Hàng Hắc Ni cười dịu dàng: “Con dậy sớm quen rồi.”
Nói rồi cô múc nước rửa mặt, sau đó nhận lấy công việc từ tay Vương Tứ Lan. Nhìn đôi tay thô ráp, khớp xương biến dạng của mẹ đang ngâm trong nước ấm, Hàng Hắc Ni lại thấy cay mắt: “Mẹ, để con làm cho. Để con trổ tài nấu cho mọi người ăn.”
Đời trước, dù cô có ương bướng thế nào thì ba mẹ cũng chưa từng oán trách, ngược lại họ luôn tìm cách lo liệu mọi thứ cho cô. Đến khi cô lấy chồng, Vương Tứ Lan còn thường xuyên xuống phụ giúp cô trông con.