Chương 22

Cả nhóm cười ha hả: “Tính cách của bác sĩ quân y Thẩm của chúng ta vẫn không thay đổi!”

Không khí yên lặng vài giây, hình như ông Chu nhớ ra điều gì đó lên tiếng: “Minh Chi, bây giờ giao thông phát triển, sao bà không về thăm nhà?”

Hàng Cảnh Thư cũng nhìn về phía bà Nghiêm theo ánh mắt mọi người.

Bà ấy vẫn thong thả nhấp một ngụm trà rồi mới mở lời: “Trong nhà không còn ai, không có gì đáng để xem.”

Ông Chu cũng biết mình đã nhắc đến chuyện không nên nhắc, liên tục vỗ đùi: “Là tôi mạo phạm, là tôi mạo phạm rồi!”

Bà Nghiêm vẻ mặt thản nhiên: “Có chiến đấu ắt sẽ có hy sinh, chúng ta đều là chiến hữu, không cần để tâm.”

Nói đến đây, ông Trần mới cảm thán: “Đúng vậy, hai anh trai của bà đều là phi công đợt đầu, ngay cả hai chị gái cũng từng tham gia bay, đúng là một nhà trung liệt!”

Ánh mắt bà Nghiêm khẽ động, dường như nghĩ đến điều gì đó, giọng nói trầm thấp: “Thời gian quá lâu rồi, đã không còn nhớ rõ mặt họ nữa.”

Khi đó, không chỉ có người bình thường cầm vũ khí xông lên phía trước mà còn có Hoa kiều về nước, con cháu danh gia vọng tộc, mang theo bầu nhiệt huyết, chỉ để bảo vệ Tổ quốc.

Mắt Hàng Cảnh Thư hơi đỏ hoe, cảm thấy quyết định đến làm bảo mẫu của mình là hoàn toàn đúng đắn, ở bên cạnh những người tích cực như thế này, con người tự nhiên cũng sẽ ngẩng đầu tiến về phía trước.

Chuyện cũ mờ mịt đã trôi qua, bước chân lớn về phía trước là tương lai tươi sáng.

“Tiểu Hàng, em dọn dẹp xong bếp thì giúp chị quét cầu thang nhé.” Sáng sớm tay Hàng Cảnh Thư còn đang cầm giẻ lau, Vu Lệ Hồng đã xán lại bảo cô làm việc.

Hàng Cảnh Thư chớp mắt không hiểu: “Chị Hồng, chị bảo em giúp chị à?”

Vu Lệ Hồng thấy vậy thì đau khổ bóp vai mình: “Ôi chao, Tiểu Hàng mấy ngày nay chị bị trẹo cổ rồi, em giúp chị một tay nhé.”

Đây là thấy mình tuổi nhỏ, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn cô ta nên lại bắt đầu gây rắc rối rồi.

Hàng Cảnh Thư luôn tươi cười: “Được, vậy chị làm việc khác trước đi, em làm xong bên này sẽ đi làm ngay.”

Vu Lệ Hồng nghe xong trong lòng cười thầm, cô gái nhỏ vẫn còn đơn thuần, lần này mình lại có thể nhàn rỗi rồi.

“Vậy được, chị làm việc khác trước, Tiểu Hàng, em nhớ lau cầu thang bằng giẻ ướt xong, phải lau lại bằng giẻ khô đấy nhé, các góc cạnh đều phải lau sạch.” Vu Lệ Hồng dặn dò.

Hàng Cảnh Thư quay người giặt giẻ lau nhẹ nhàng đáp: “Vâng, chị, em biết rồi.”

Sau bữa sáng, thường thì Hàng Cảnh Thư sẽ có chút thời gian riêng, khoảng thời gian này cô sẽ dùng để đọc sách, hoặc đi dạo trong khu nhà.

Sức khỏe là vốn quý của cách mạng, mỗi ngày Hàng Cảnh Thư đều dành thời gian để đi dạo.

Buổi sáng ra ngoài chủ yếu là vì sẽ có các anh trai lính đang huấn luyện, hê hê.

Con gái thích ngắm trai đẹp không phải là chuyện lớn, còn có thể tốt cho sức khỏe nữa.

Hôm nay ông Nghiêm và bà Nghiêm ra ngoài rồi, Vu Lệ Hồng liền sốt ruột đến chia việc cho mình, trong lòng Hàng Cảnh Thư hiểu rõ là chuyện gì nên quyết định cho cô ta một bài học nhỏ.

Luôn có người thấy người trẻ tuổi là muốn bắt nạt một chút, không thể dung túng thói xấu này.

Vì vậy Hàng Cảnh Thư rất dứt khoát bắt đầu làm việc cầm chừng trong bếp.

Tám giờ rưỡi, Vu Lệ Hồng dọn dẹp xong tầng hai, phát hiện Hàng Cảnh Thư vẫn còn bận rộn trong bếp.

Không biết tại sao, trong bếp tiếng lạch cạch hình như rất bận rộn, Vu Lệ Hồng bĩu môi, vốn định đi qua xem thử.

Nhưng lại sợ Hàng Cảnh Thư kéo mình vào giúp, thế nên cô ta lại vòng qua phòng khách đi ra ngoài, chuẩn bị tìm mấy chị em đi buôn chuyện một lát.

Trong khu nhà có không ít bảo mẫu, phần lớn đều là do các gia đình cán bộ cũ thuê, nhà như nhà họ Nghiêm có hai bảo mẫu cũng rất phổ biến.

Mọi người tụ tập lại với nhau thì sẽ có chuyện phiếm, Vu Lệ Hồng cười ha hả vừa cắn hạt dưa vừa nói chuyện, nghĩ bụng lát nữa về sẽ thấy cô gái nhỏ cúi lưng lau cầu thang, liền cảm thấy thoải mái cả người.