Chương 16

Người giúp việc Tiểu Vu thầm tặc lưỡi, hồi đó mình đâu có được đãi ngộ này.

Dì Chu thì có đấy, tiếc là lúc bị tiễn đi.

Anh lính lái xe lạnh lùng đứng thẳng ở đó khiến ý định làm loạn của dì Chu lập tức rút lại.

Hai ông bà này nhìn hiền lành phúc hậu, nhưng đuổi người thì không hề nương tay.

Người giúp việc Tiểu Vu rụt cổ lại, có chuyện gϊếŧ gà dọa khỉ ở phía trước, có sự quan tâm đặc biệt ở phía sau, mình vẫn nên ngoan ngoãn làm việc thì hơn.

Đợi Hàng Cảnh Thư ra cửa thì nhìn thấy ba gương mặt đầy lo lắng, căng thẳng.

Giám đốc Trương nhìn chằm chằm: Thành công chưa? Thành công chưa?

Anh chị: Thấy không khóc, chắc là không bị bắt nạt.

Thấy khóe mắt em gái ánh lên nụ cười, Hàng Cảnh Mỹ biết, chuyện này ổn rồi!

“Chị ơi, ngày mai em sẽ đến làm, bà Nghiêm còn nói sẽ cử xe đến đón em.” Hàng Cảnh Thư cười tươi nói ra tin vui này.

Hàng Cảnh Mỹ còn chưa kịp phản ứng thì giám đốc Trương đã nhảy dựng lên: “Ôi chao cô bé này, thật là giỏi quá!”

Mấy người rời khỏi đại viện, Hàng Thành Cương đang đợi ở đầu hẻm nhà chị cả, thấy em gái về nói chuyện với anh chị vài câu rồi đưa Hàng Cảnh Thư đi xe về nhà.

Về đến nhà, Hàng Cảnh Thư chạy nhanh đến chia sẻ tin vui với Vương Tứ Lan: “Mẹ! Con thành công rồi, một tháng kiếm được rất nhiều tiền ạ!”

Chương 7

Ngồi xe xóc nảy cả quãng đường, rồi lại đi bộ một đoạn đường núi dài, mặt Hàng Cảnh Thư bị nắng chiều hun cho đen sạm chuyển sang đỏ, Vương Tứ Lan nghe con gái nói vậy cũng vui lây.

Trong tay bà đang may chính là bộ quần áo mới làm cho Hàng Cảnh Thư hai hôm nay, áo vải màu xanh da trời có họa tiết hoa lan.

Lúc này bộ phim “Chiếc váy đỏ đang thịnh hành trên phố” vẫn chưa công chiếu, đường phố vẫn còn là những màu sắc đơn giản.

Hàng Cảnh Thư nhớ lại năm tháng điên cuồng đó, vì một bộ phim, váy đỏ trở thành mặt hàng thời trang, thậm chí kẹp tóc đỏ, túi xách đỏ, mũ đỏ, giày đỏ đều trở thành xu hướng lớn.

Sau đó còn có quần ống loe và kính râm…

Hàng Cảnh Thư rùng mình, tốt nhất vẫn là đơn giản mộc mạc.

Vương Tứ Lan gấp góc áo lại, giấu chỉ thừa vào trong, ngẩng đầu thấy mặt con gái bị nắng cháy đen sạm: “Ôi con gái của mẹ, bảo con đội nón mà, xem con bị cháy nắng chưa này.”

Hàng Cảnh Thư vừa vào nhà đã rửa mặt, nắng hè vốn đã gắt, nếu không phải da Hàng Cảnh Thư tốt thì khuôn mặt đen sạm chuyển đỏ này thật sự không thể nhìn được.

Nếu theo thẩm mỹ đời sau, Hàng Cảnh Thư biết đây gọi là da màu lúa mì, một số người trẻ theo phong cách Âu Mỹ trông cũng rất đẹp.

Thực ra ba mẹ không đen, Hàng Cảnh Thư đương nhiên cũng không đen đi đâu được, cơ thể cô khá trắng, chỉ là khuôn mặt bị nắng chiếu mấy năm nay không kịp hồi phục.

Từ nhỏ đã giúp gia đình làm việc, đi lại trên đường núi để đi học, Hàng Cảnh Thư không có yêu cầu gì về màu da của mình, chỉ cần khỏe mạnh là được.

Vương Tứ Lan nhìn thấy thì thấy buồn rầu, con gái người ta đều nói da trắng nõn nà xinh đẹp mới đẹp, riêng cô con gái út nhà mình lại đen thui, sau này phải làm sao đây.

“Mẹ, lần này con không đi học nữa, có lẽ còn có thể trắng lại được chút.” Hàng Cảnh Thư rửa mặt xong bôi chút kem bôi da, giữa mùa hè bôi nhiều lại thấy nhờn, chỉ bôi một lớp mỏng.

Hoàng hôn buông xuống, gió đêm dịu dàng, bóng cây lay động trong sân nhỏ, Hàng Cảnh Thư và anh trai ngồi dưới gốc cây hóng mát.

Vương Tứ Lan nghe nói con gái ngày mai phải đi làm, hôm nay đương nhiên không nỡ để con gái nấu cơm nữa, Hàng Cảnh Thư vốn muốn giúp, nhưng Vương Tứ Lan nhất quyết không cho, cuối cùng cô cũng đành chịu.

Hôm nay Hàng Thành Cương đã đi lấy giấy báo nhập học, cả nhà coi như song hỷ lâm môn.

Hôm nay vui vẻ nên ăn mì lạnh, có nước sốt thịt khoai tây cà tím, và nước sốt cà chua xào trứng, thêm chút dầu ớt mới làm, thanh mát sảng khoái.