Chương 14

Lòng bà ấy lạnh lùng, lớn tiếng gọi người: “Tiểu Vu, đi thay ấm trà khác!”

Ông Nghiêm thấy thái độ của vợ thì biết sự kiên nhẫn của bà ấy sắp đến giới hạn: “Nếu không thích thì cứ cho con bé về, ông Lưu giới thiệu cũng chỉ có lòng tốt.”

Bà Nghiêm thấy chồng an ủi mình thì cũng bất đắc dĩ nhẹ nhàng thở dài.

Bên này Tiểu Vu bưng ấm trà đã pha xong đi tới, mặt đầy cười: “Ông bà xem trí nhớ của cháu này, bận quá quên chưa thay trà hôm qua, đây là trà cháu pha theo yêu cầu của ông bà, cháu rót cho ông bà nhé.”

Đón người cười mà không đánh, dù bà Nghiêm không hài lòng nhưng vẫn lạnh lùng nhận chén trà, thấy Tiểu Vu vẫn mặc tạp dề dọn vệ sinh, bà ấy mở lời hỏi: “Đây là cô bé được Tiểu Trương giới thiệu đến nấu cơm à?”

Chính là chỉ Hàng Cảnh Thư đang bận rộn trong bếp.

Ánh mắt Tiểu Vu liếc nhìn ông Nghiêm đang ngồi trên ghế sofa đọc báo, mới gật đầu đáp lời: “Vâng ạ, cháu thấy cô bé này trẻ quá, chắc chắn không thể làm tốt bằng dì Chu…”

Bà Nghiêm ghét cô ta lắm lời, đặt chén trà xuống bàn nhỏ, tùy ý vẫy tay: “Được rồi, cháu đi dọn dẹp lại căn phòng trước đây dì Chu ở đi.”

Ý này là muốn giữ Hàng Cảnh Thư lại rồi.

Sao có thể được!

Tiểu Vu vừa định nói thêm điều gì thì ông Nghiêm cầm tờ báo, ánh mắt chỉ nhẹ nhàng liếc qua bên này, cô ta lập tức rụt cổ lại, hoàn toàn im miệng.

Chẳng mấy chốc đã đến mười một giờ, Hàng Cảnh Thư bên này cũng gần như xong xuôi.

Cơm trắng thơm phức tơi xốp, thịt xào mộc nhĩ có màu đỏ vàng xanh đen phối hợp hài hòa, Cá chép sốt chua ngọt tạo hình đẹp mắt, nước sốt đỏ tươi.

Còn có một đĩa dưa chuột chiên trứng lớn, màu vàng óng ánh với chút xanh non mềm, nhìn thôi đã biết ngon miệng tươi mát.

Bên cạnh còn có một chiếc đĩa nhỏ, đựng nước sốt tỏi ăn kèm với dưa chuột chiên trứng, ông Nghiêm thấy cái này thì mắt sáng lên.

Thịt ba chỉ xào ớt có mùi thơm nồng nàn quyến rũ, canh tam mỹ dùng nguyên liệu đơn giản, bắp cải đậu phụ thêm chút rong biển và mỡ lợn, nước canh màu trắng sữa, vị tươi ngon.

Vợ chồng ông Nghiêm nhìn nhau, trong lòng càng hài lòng hơn với cô bé này.

Chương 6

Bốn món một canh được bày lên bàn, hai ông bà nhà họ Nghiêm cười không khép miệng lại được, trong đó ông Nghiêm càng vui vẻ hơn, một mình ông ấy đã ăn hết nửa đĩa dưa chuột chiên trứng chấm sốt tỏi.

Còn bà Nghiêm thì thích cá chép sốt chua ngọt và canh tam mỹ hơn.

Hàng Cảnh Thư để phần cơm và thức ăn trong bếp là chuẩn bị cho cô và người giúp việc Tiểu Vu.

Vốn dĩ người giúp việc Tiểu Vu đã có ý kiến với Hàng Cảnh Thư, cũng không nghĩ cô nấu ăn ngon đến mức nào, nhưng vừa bưng bát cơm lên thì vẻ mặt lập tức khác hẳn.

Cũng là nấu cá chép, sao cô bé này lại có thể làm cho cá giòn bên ngoài mềm bên trong, chua ngọt vừa vị, nước sốt bám vừa phải, không hề có chút mùi tanh nào.

Thịt xào mộc nhĩ thì các nguyên liệu phụ đều không át nhau, nhưng phải nói món thơm nhất vẫn là thịt ba chỉ xào ớt xanh.

Thịt ba chỉ được rán cháy cạnh thơm lừng, phần mỡ khi nhai vừa có cảm giác tóp mỡ, bên trong vẫn giữ được chút béo ngậy, kết hợp với ớt xanh, cay sảng khoái không ngán, có thể ăn hết hai bát cơm trắng.

Cuối cùng thêm một bát canh để tráng miệng, bữa cơm này ăn thật ngon lành.

Tiểu Vu ăn cơm rất tích cực, nhưng sau khi ăn xong, cô ta lại không cười nổi nữa.

Tay nghề của cô bé này tốt như vậy, e rằng dì Chu sẽ không quay lại được.

Hàng Cảnh Thư không quan tâm cô ta nghĩ gì, thấy hai ông bà đều đã đặt đũa xuống, Hàng Cảnh Thư chỉnh lại quần áo, đi ra phòng khách chuẩn bị dọn bát đũa.

“Bé ngoan, khoan đã, bà có vài điều muốn hỏi cháu.” Bà Nghiêm vẫn hiền từ, giọng điệu càng thêm ôn hòa.

Trước hết là hỏi một số câu hỏi cơ bản, bao nhiêu tuổi, tên gì, nhà ở đâu.