Hàng Cảnh Thư chớp mắt ngây thơ, người này thật kỳ lạ, đâu phải dầu nhà cô ta mà bày ra vẻ mặt đau lòng thế?
Dùng đũa thử độ nóng của dầu xong, Hàng Cảnh Thư cũng không quan tâm đến những chuyện khác mà trực tiếp thả cá vào nồi, tiếng xèo xèo vang lên, con cá đã được khứa hoa và bọc bột dần dần định hình, màu cũng chuyển sang vàng óng.
Ánh mắt cô vợ trẻ liếc như dao bay, quay đầu lại thấy nồi cơm điện đang bốc hơi trắng xóa, rõ ràng là đã nấu cơm xong.
Lúc này mắt cô ta mới thật sự trợn tròn, chỉ là một đứa nhà quê đến từ miền núi mà còn biết dùng nồi cơm điện ư?
Vốn tưởng làm lơ cô, cô gái này mặt mũi mỏng, không biết dùng bếp ga và nồi cơm điện sẽ khóc lóc bỏ chạy.
Không ngờ lại là một người có tâm kế.
Lúc hai ông bà nhà họ Nghiêm bước vào cửa thì vừa lúc bắt gặp cảnh Hàng Cảnh Thư vớt cá chiên ra, quạt thông gió chạy vù vù, mùi cá chiên vẫn từng đợt xộc vào mũi.
“Hôm nay có một đầu bếp tài ba đến nhỉ?” Người đầu tiên nhìn về phía nhà bếp là một ông cụ tinh anh, mặc một bộ đồ tập võ màu ngọc, nhìn biết hồi trẻ là người luyện võ.
Còn bà Nghiêm đứng sau ông Nghiêm thì có khí chất dịu dàng hơn, thấy Hàng Cảnh Thư còn nhỏ tuổi thì trong mắt còn có vài phần xót xa: “Bé thế này đã phải đi làm rồi.”
Hôm nay Hàng Cảnh Thư mặc rất đơn giản mộc mạc, vì đen và gầy nên trông càng nhỏ tuổi, cô cười đáp lời: “Cháu đã tốt nghiệp cấp ba rồi ạ, hai ông bà yên tâm, cháu chắc chắn sẽ không làm hỏng đồ.”
Không nói đến chuyện khác, Hàng Cảnh Thư vẫn có chút tự tin vào tay nghề của mình, nấu ăn mấy chục năm ở kiếp trước, chỉ có lúc không hợp khẩu vị chứ chưa từng có ai nói khó ăn.
Cô vợ trẻ thấy hai ông bà về thì cũng cười hớn hở nói: “Con bé này còn trẻ nên thích nói khoác, nếu làm không ngon thì đừng khóc đấy!”
Hàng Cảnh Thư nghe cô ta nói vậy thì nụ cười trên mặt nhạt đi vài phần, mỉm cười với hai ông bà rồi quay đầu bận rộn nấu ăn.
Bà Nghiêm không vui nhíu mày: “Tiểu Vu, cháu dọn dẹp trên lầu xong chưa?”
Trước đây khi dì Chu còn ở, hai người họ luôn tụ tập lại thì thầm to nhỏ, bà Nghiêm không ưa chuyện này nên lấy lý do cháu trai dì Chu được nghỉ hè để cho dì ấy về.
Nhưng cô Tiểu Vu này làm việc cũng ngày càng không để tâm.
Ngược lại cô gái đến hôm nay, nhìn có vẻ thật thà ổn định.
Mọi người đều trọng cái duyên, vừa rồi bà Nghiêm nhìn vào bếp một cái thì đã có ấn tượng tốt với cô bé này, mỗi món rau đều thái gọn gàng, mặt bếp cũng vừa làm vừa dọn dẹp, nhìn sạch sẽ nhanh nhẹn.
Người giúp việc Tiểu Vu vỗ ngực đảm bảo: “Ông bà yên tâm, cháu dọn xong hết rồi, cháu vừa xuống thì thấy con bé đó chiên cá dùng nửa nồi dầu, cháu đang nói nó đây!”
Hàng Cảnh Thư đang bận rộn trong bếp, nghe thấy giọng nói hơi chói tai của Tiểu Vu thì thấy buồn cười, chuyện can thiệp vào việc của người khác mà sách đã nói, hôm nay lại được thấy tận mắt.
Quả nhiên, vừa dứt lời, sắc mặt bà Nghiêm lại càng khó coi hơn: “Cháu chỉ lo việc vệ sinh, còn chuyện nấu ăn thì không cần cháu phải bận tâm.”
Hai vợ chồng họ tham gia cách mạng từ sớm, giờ chính sách tốt hơn, cũng có thể sống những ngày tháng nhàn nhã.
Trước đây, miệng dì Chu không ngừng nói, còn tay chân không sạch sẽ, hai ông bà đều là người không dung thứ cho những chuyện nhỏ nhặt, tất nhiên sẽ không giữ người làm mình phiền lòng trước mắt.
Thấy cô Tiểu Vu này ngày càng không ra đâu vào đâu, bà Nghiêm nói chuyện cũng không còn giữ ý tứ nữa.
Người giúp việc Tiểu Vu năm nay cũng mới 30 tuổi, nghe chủ nhà nói vậy thì cũng biết mình đã hơi quá lời, vội vàng cúi đầu dạ vâng.
Bà Nghiêm ngồi trên ghế sofa phòng khách, giơ tay muốn tự rót một chén trà, nhưng phát hiện trà trong ấm vẫn là trà hôm qua còn sót lại.