Chương 10

Tranh thủ lúc ở nhà, Hàng Cảnh Thư không hề nhàn rỗi. Cô giặt giũ hai bộ quần áo thay đổi rồi là phẳng phiu, còn nhân tiện tổng vệ sinh toàn bộ nhà cửa.

Cô đánh giày vải, viền giày trắng như mới, cả người toát lên vẻ tích cực, lạc quan.

Đến chủ nhật tiếp theo, Hàng Cảnh Thư cố ý dậy thật sớm.

Tranh thủ lúc mặt trời chưa lên, cô thay bộ quần áo sạch sẽ nhất, không có miếng vá nào, cẩn thận dùng nước làm mượt tóc rồi chải chuốt gọn gàng mới đi theo sau Hàng Thành Cương ra khỏi nhà.

Lúc này là hơn bốn giờ sáng. Hàng Cảnh Thư mặc quần dài, ống quần bị sương đêm trên lá cây xung quanh làm ướt, nhưng cô vẫn rất vui vẻ.

Đã đi quen đường núi nên họ xuống núi chỉ mất một tiếng rưỡi. Sau đó chờ xe, đi xe đến huyện thành, đến huyện thành còn phải gặp chị cả rồi mới đi tiếp vào nội thành.

Quãng đường này phải mất cả buổi sáng đi lại, kịp đến nơi lúc hơn 10 giờ là tốt lắm rồi.

Xuống núi đến chợ, hai anh em còn ăn một bữa sáng nóng hổi rồi theo lời mẹ dặn, mua thêm ít bánh kẹo, mới xách đồ đi bắt xe.

Hàng Đại Nữu, nay gọi là Hàng Cảnh Mỹ đã đứng chờ ở ngã tư từ sớm. Chỉ khi nhìn thấy bóng dáng Hàng Cảnh Thư và Hàng Thành Cương, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Nói vài câu, Hàng Cảnh Mỹ không dài dòng nữa, chuẩn bị dẫn Hàng Cảnh Thư đi thẳng đến nhà họ Nghiêm phỏng vấn.

Qua lời giới thiệu của chị cả, Hàng Cảnh Thư biết nơi mình sắp đến là một khu quân nhân cao cấp, cô sẽ gặp một cặp vợ chồng già đã về hưu.

Hai ông bà trước đây làm việc ở Sơn Đông. Nay tuổi cao, về ở cùng con trai cả trong khu quân nhân này để an dưỡng.

Các con đều có tiền đồ, phải điều chuyển đi khắp nơi.

Ở tuổi này, khẩu vị của hai ông bà ngày càng khó tính, đã thay vài người bảo mẫu nấu ăn nhưng đều không hài lòng.

Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến nhà họ Hàng, nhưng anh rể Vương Hướng Xuân là người có chí tiến thủ. Anh ấy nghe được nhu cầu của nhà họ Nghiêm từ cấp trên là giám đốc Trương, liền quay sang bàn bạc với Hàng Cảnh Mỹ.

Hai vợ chồng đã được thưởng thức tài nấu nướng của cô em gái út, nhất trí cho rằng việc này có thể thành công.

Chương 4

Mạng lưới quan hệ trong thời buổi này phức tạp đến thế đấy, nịnh bợ cũng phải vòng vo.

“Chị, đây là bánh ngọt và kẹo mẹ bảo em mang đến ạ.” Hàng Cảnh Thư vừa gặp đã đưa đồ qua, Hàng Cảnh Mỹ cười đến mức mắt cong cong: “Bé con nhà mình lớn thật rồi!”

Hàng Thành Cương là một người ít nói, lần này đưa em gái đến cũng là tiện thể lên huyện có việc.

Bà cụ nhà họ Vương không phải người dễ đối phó, Hàng Thành Cương lười nói chuyện với bà ta nên đưa Hàng Cảnh Thư đến ngã tư đường rồi đi luôn.

Anh rể Vương Hướng Xuân cũng đẩy xe đạp ra: “Em ấy đến rồi, vậy chúng ta đi thôi.”

Hàng Cảnh Thư ngồi ở yên sau xe đạp của chị cả, ba người đạp xe, đi gần 1 tiếng đồng hồ mới đến khu nhà ở của gia đình quân nhân.

Tại cổng khu nhà ở, giám đốc Trương cũng đang đợi ở đó, nhìn thấy Hàng Cảnh Thư thì trợn tròn mắt, trẻ thế này mà biết nấu ăn ư?!

Giám đốc Trương dẫn ba người đi đăng ký ở cổng, trong lòng không ngừng lo lắng.

Nếu thử việc không thành thì còn dễ nói, nhưng nếu mất mặt thì sẽ là chuyện lớn.

Tuy nhiên, nếu đã nói với nhà họ Nghiêm rồi, đâm lao thì phải theo lao.

Không còn cách nào khác, giám đốc Trương chỉ có thể dẫn ba người đi vào khu nhà ở.

Đây là khu nhà ở tốt nhất trong thành phố, chỉ có khoảng mười ngôi nhà biệt lập hai tầng, ngoài ra còn có một số tòa nhà chung cư và nơi hoạt động.

Cánh cổng rộng rãi trang nghiêm, cây xanh hai bên đường thẳng tắp, râm mát rì rào, Hàng Cảnh Thư đi theo anh chị mình vào trong, không tự chủ mà hít thở cũng nhẹ đi rất nhiều.

Chẳng mấy chốc đã đến ngoài một căn nhà nhỏ, giám đốc Trương gõ nhẹ cửa xong, lại không yên tâm dặn dò Hàng Cảnh Thư: “Vào trong đừng nhìn lung tung, đừng hỏi han linh tinh, biết làm thì làm, cái gì không nên nói thì đừng nói.”