Vì cơ thể bốc mùi hôi thối, không ai dám lại gần anh ta. Khi hết tiền thuốc men, anh ta buộc phải xuất viện nhưng đã không còn khả năng kiếm sống.
Bạn bè thân thiết ngày xưa không ai chịu giúp đỡ anh ta. Bị dồn đến bước đường cùng anh ta định tự sát, nhưng trong cơ thể dường như có một luồng năng lượng kỳ lạ khiến anh ta làm thế nào cũng không chết được, cuối cùng chỉ còn cách ăn xin qua ngày.
Nhiều năm sau, khi cha mẹ Lục ra tù, Lục Diệu đã hoàn toàn thay đổi, sống lang thang nay đây mai đó.
Cha mẹ Lục tìm khắp thành phố cũng không thấy Lục Diệu. Số tiền kiếm được từ làm thuê, họ không dám ăn, không dám mặc, toàn bộ đều dùng để đăng tin tìm người. Dù đã làm mọi cách, cả đời này họ cũng không bao giờ tìm lại được đứa con trai mà họ thương yêu nhất.
Nóng! Nóng quá!
Lục Khinh Khinh cảm thấy như thể cơ thể cô bị đặt trên lửa nướng, hơi nóng hừng hực tỏa ra khắp mặt và khắp người, da mặt như sắp chín tới nơi.
Không phải cô đang ở trên bàn mổ sao?
Đúng rồi, ca phẫu thuật hình như đã xảy ra vấn đề, một đám người vây quanh cô la hét hoảng hốt. Nhưng âm thanh truyền đến tai cô dường như không phải của những nhân viên y tế đó. Dù họ có la hét thế nào, vẫn là tiếng phổ thông, vậy mà bây giờ cô lại nghe toàn thứ ngôn ngữ “ú ú oa oa” như tiếng chim?
Lục Khinh Khinh cố gắng mở mắt.
Khi ý thức vừa trở lại, cảm giác trên cơ thể cô cũng dần hồi phục. Cô kinh hãi nhận ra hình như mình bị trói và treo lên, hai tay trói sau lưng, mặt úp xuống, ngọn lửa hừng hực bốc lên từ phía dưới.
Lục Khinh Khinh mở to mắt, hoảng sợ vô cùng. Một ngọn lửa bùng lên, đốt cháy mái tóc buông xõa của cô!
Chẳng lẽ phẫu thuật không thành công, Lục Diệu gặp chuyện nên vợ chồng nhà họ Lục mới muốn phạt cô bằng cách này?
Kể từ khoảnh khắc nằm lên bàn mổ, cô không còn coi đôi vợ chồng đó là cha mẹ nữa, mọi “công ơn sinh thành dưỡng dục” cô đã trả lại cho họ...
Không đúng!
Cô để tóc ngắn, lấy đâu ra tóc dài như vậy?
Thấy ngọn lửa trên tóc sắp cháy tới mặt, cô hoảng sợ và sốt ruột, vừa lắc đầu vừa thổi “phù phù”, may mà dập tắt được. Khi nhìn quanh bốn phía, cảnh tượng trước mắt suýt nữa khiến cô phát điên!
Thời gian có lẽ là buổi tối, trời u ám. Trên cánh đồng, quanh đống lửa là một vòng người đen nhẻm.
Họ khoác những tấm da thú chẳng rõ là của loài gì, để lộ cả cánh tay và chân. Trên mặt còn bôi thứ màu sắc kỳ quái, khiến ai nấy trông chẳng khác gì quỷ, không phân biệt được già trẻ hay trai gái.
Tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm vào cô. Có người tỏ vẻ không nỡ, có người lại hưng phấn gào rú, nhảy những điệu múa kỳ quái.
Một ông lão mặc nhiều đồ nhất và trên cổ treo đầy thứ kỳ lạ, quỳ xuống đất giơ hai tay lên trời, miệng lẩm bẩm kêu gào điều gì đó.