Chương 6: Đứa bé không đầu

Cậu bé mặc áo đuôi tôm bị năm ngón tay của hắn ghì chặt. Ngón tay ấn sâu vào da thịt, xương cốt cũng bị bóp nát, từ trong miệng hộc ra máu tươi lẫn với những mảnh vụn.

Ngược lại, cô bé công chúa và thằng cò hương vốn chạy chậm hơn hai người họ, lại vượt qua được con quái vật và lao về phía cửa.

Chúng nó vội vã bám theo Hàn Tố. Con quái vật phía sau đã khủng khϊếp, nhưng Hàn Tố đang chạy phía trước cũng khiến chúng nó sợ hãi không kém. Chúng nó sợ bị bỏ lại, bị kẹt lại đây cùng con quái vật điên cuồng.

Nhưng Hàn Tố, người đã ở gần cửa phòng nhất, ngay khi sắp lao ra ngoài lại đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội hét lớn:

“Dừng lại, dừng lại mau!”

Cậu hét đến khản cổ, nhưng thằng cò hương đã không thể kiểm soát được bản thân, cứ thế lao về phía cửa.

Cũng chính lúc đó, một cơn gió mạnh ập đến, một cây đàn dương cầm phủ đầy bụi bay vọt qua đầu họ, rồi rơi thẳng xuống ngay cạnh cửa phòng.

Cùng với đó là thằng cò hương vừa chạy tới cửa. Đứa trẻ khôn lanh này chỉ vì nhanh hơn một bước, đã bị đè nát thành một đống máu thịt bầy nhầy.

Tim Hàn Tố co thắt dữ dội, nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng, bất ngờ nhảy bật lên, đáp xuống cây đàn dương cầm chắn ngang cửa. Rồi cậu quay người lại tóm lấy cánh tay cô bé công chúa vừa chạy tới, kéo cô bé cùng mình lật qua cây đàn, lao vào hành lang tối om bên ngoài.

“Cánh cửa, cánh cửa phải xuất hiện...”

Nắm chặt chiếc chìa khóa trong tay, cậu thầm niệm rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện. Ở cuối hành lang tối đen phía trước, mọi vật đột nhiên trở nên méo mó, như thể có thứ gì đó đang chen vào. Sau một thoáng hoa mắt, cậu thấy phía trước hiện ra một cánh cửa sắt có ghi chữ “lối thoát”.

Phong cách và kiểu dáng của cánh cửa này hoàn toàn khác biệt với tòa lâu đài cổ, tựa như hai thứ thuộc về hai thế giới khác nhau bị cưỡng ép ghép lại vào khoảnh khắc này.

Hàn Tố mừng rỡ trong lòng, một tay kéo cô bé công chúa, một tay siết chặt chiếc chìa khóa đồng vừa cướp được từ con quái vật, lao thẳng về phía cánh cửa sắt.

Phía sau, con quái vật đã loạng choạng chạy đến cửa phòng, nhưng lại bị chính cây đàn dương cầm mà hắn ném ra chặn lại.

Thân hình hắn quá nặng nề, không thể nào nhảy qua cây đàn được. Hắn chỉ có thể gầm lên giận dữ, xé nát cây đàn cản đường thành từng mảnh vụn.

Nhân cơ hội đó, Hàn Tố gần như là lôi cô bé công chúa chạy về phía cửa sắt. Đầu gối trắng nõn của cô bé đã bị trầy một mảng da lớn, máu chảy ròng ròng.

Nhưng cô bé không một lời rêи ɾỉ, vì hiểu rằng đây là đang chạy trối chết.

Chiếc chìa khóa đồng trong tay là giật từ trên người con quái vật xuống, lạnh lẽo thấu xương, không biết dính thứ chất lỏng kỳ quái gì. Chất lỏng này khiến chiếc chìa khóa như có ý thức riêng, nhân lúc Hàn Tố không để ý, nó bỗng trở nên trơn tuột, bất thình lình tuột khỏi tay cậu.

Keng một tiếng, chiếc chìa khóa rơi xuống đất.

Hàn Tố chưa từng trải qua cảnh này, sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội muốn cúi xuống nhặt thì con quái vật ở đằng kia đã xông vào hành lang.

“Anh ơi!”

Một tiếng gọi trong trẻo đột nhiên vang lên. Cô bé công chúa bị Hàn Tố kéo theo đã thấy chiếc chìa khóa rơi. Cô bé phản ứng rất nhanh, vồ lấy chiếc chìa khóa vừa rơi xuống đất, vội vàng đưa cho Hàn Tố.

Lúc này, trên gương mặt cô bé thậm chí còn nở một nụ cười vui vẻ, cứ như thể cảm thấy cuối cùng mình cũng không còn là kẻ vướng chân nữa.

Mình đã giúp được rồi.

“Anh...”

Hàn Tố giật lấy chiếc chìa khóa, không kịp quay đầu lại, chỉ dựa vào cảm giác quen thuộc trên tay, quay lưng cắm chìa khóa vào ổ.

Ngay lúc đó, trong lòng cậu dâng lên một lòng biết ơn mãnh liệt đối với cô bé công chúa này. Nó là đứa trẻ nhỏ tuổi nhất, nhưng ngoan ngoãn, thông minh, và luôn có thể giúp đỡ vào những thời điểm quan trọng.

Nhưng cũng chính vào lúc này, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô bé đột nhiên nổ tung ngay trước mắt cậu.

Nụ cười lấy lòng đó vẫn còn đọng lại trước mắt Hàn Tố, nhưng đầu cô bé đã vỡ toác.

Máu tươi bắn đầy mặt Hàn Tố. Ánh mắt cậu xuyên qua lớp máu, nhìn thấy con quái vật ở cửa phòng. Hắn vừa lao ra khỏi phòng, nhưng thân hình đồ sộ đã không thể đuổi kịp, thế là hắn tan chảy ra.

Da thịt tựa như dòng nước lũ nhấn chìm hành lang, nhanh chóng tiến lại gần. Trong đó thậm chí còn có thể thấy gương mặt đang tan chảy của hắn, cùng với cánh tay và máu thịt.

Chính một cánh tay từ trong đống chất lỏng đó đã vung tới, đập nát đầu cô bé công chúa. Móng vuốt sắc lẹm thậm chí còn sượt qua mắt phải của Hàn Tố, để lại một vệt lạnh buốt.

Mắt không đau, nhưng lại có cảm giác như đang bị xì hơi. Hai giây sau, thứ chất lỏng sền sệt đã chảy đầy mặt.

Nhưng Hàn Tố đã không còn sức để bận tâm đến những điều đó. Cậu chỉ trừng trừng con mắt không bị thương, nhìn cô bé vẫn đang nắm chặt tay mình.

Phía sau, cánh cửa sắt đã được mở ra, ánh sáng chói lòa từ bên ngoài chiếu vào.

Trong hành lang, dòng máu thịt cuồn cuộn của con quái vật như sóng triều vỗ đến trước mặt. Hàn Tố từ từ buông tay cô bé ra, để cho thân hình nhỏ bé của nó ngã xuống. Cùng lúc đó, cậu lùi lại một bước.